Chương 20: (Vô Đề)

Khí Xung Tinh Hà

Tác giả: Lê Thiên

Người dịch: luongthungan

Nguồn: feiku.

Một kim châm vào huyệt Dương Bạch, kim thứ hai là huyệt Giáp Xa còn kim cuối cùng châm huyệt Hạ Quan.

Tần Vô Song dùng ba châm đã lập tức thấy được hiệu quả, nhất thời khiến Tần Liên Sơn giảm đi rất nhiều sự thống khổ.

- Hảo tiểu tử, ngươi học chiêu thức này ở đâu?

Tần Liên Sơn mừng rõ, nhi tử quả thực khiến lão vui mừng cùng sợ hãi không ngớt.

- Học tập tại Võ đồng viện nhiều năm như thế, chuyện khác không nói, nhưng một ít y thuật hỗn tạp nhi tử nhìn qua không ít, chẳng qua học được một chút bề ngoài.

Tần Vô Song khiêm tốn nói.

Tần Tứ Hỉ dở khóc dở cười nói:

- Học được chút bề ngoài mà lợi hại như thế, thiếu gia quả thực là kỳ tài ngút trời.

- Tứ Hỉ, chuyện này cần giữ bí mật.

Tần Liên Sơn cẩn thận phân phó.

- Vâng.

Châm cứu trong chốc lát, Tần Vô Song mới rút ngân châm ra, bình thản nói:

- Phụ thân, sau này mỗi ngày hai lần châm cứu, mấy tháng sau sẽ khỏi hẳn.

Trong lòng Tần Vô Song đã có chủ ý, hắn quyết định để phụ thân tu luyện Dịch Cân kinh.

Hiện giờ chuyện khiến hắn lo lắng nhất là làm thế nào giao Dịch Cân kinh cho phụ thân mà không khiến người hoài nghi? Dù sao tuyệt học này cũng là đệ nhất kỳ điển võ học vượt qua bất cứ võ điển nào của Bách Việt quốc. Võ diển dị thường như thế mà không có giải thích xuất xứ hợp lý thì sao có thể khiến phụ thân hắn an lòng.

Qua một đêm, Tần Vô Song đã có hướng giải quyết. Bất quá hắn không vội áp dụng biện pháp này, bởi vì hiện giờ vội vàng sẽ phát sinh điểm nghi vấn.

Mỗi lần hai ngày, hắn châm cứu cho phụ thân. Liên tục như thế một tháng, một ngày sau khi tu luyện trở về, Tần Vô Song tâm tình kích động tìm phụ thân.

- Vô Song, có chuyện gì?

- Phụ thân, nhi tử tu luyện trên Đại Thương Sơn tình cờ nhặt được một quyển trục da dê, thỉnh người xem qua.

Tần Vô Song sớm đã chuẩn bị một quyển trục da dê hoàn hảo trình lên.

- Uh.

Tần Liên Sơn nhất thời kinh ngạc mở quyển trục xem qua. Lão biến sắc, không ngừng lật giở. Sắc mặt càng lúc càng kích động, rút cuộc không nhịn được mà thoáng run rẩy.

- Vô Song, ngươi nhặt được ở nơi nào?

Tần Liên Sơn khép quyển sách, run giọng hỏi.

- Ở một nơi hẻo lánh.

- Thiên ý! Thực sự là thiên ý!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!