Khí Xung Tinh Hà
Tác giả: Lê Thiên
Người dịch: luongthungan
Nguồn: feiku.
Hồ Tư Ngôn cùng Phương Tiểu Trung theo Tần Vô Song luyện cước lực, kiên trì khổ luyện đã qua một năm. Quãng đường một trăm sáu mươi dặm sơn đạo dần dần trở nên không quá khó khăn.
Hai người được Tần Vô Song truyền dạy cho vũ kỹ về nhà luyện tập, khiến cho mọi người trong gia tộc trợn mắt há mồm. Người trong gia tộc vội vàng đóng cửa, dặn dò bọn họ phải giữ kín chuyện này không thể tiết lộ ra ngoài.
Học vũ kỹ gia tộc khác nếu truyền ra ngoài, không bị mọi người cười đến rụng răng mới gọi là lạ.
Nhưng Hồ Tư Ngôn lại nói:
- Không có gì, Tần Vô Song nói đây chỉ là vũ kỹ công kích bình thường.
Lời này khiến tộc trưởng phụ thân của gã hoảng hồn, hồi lâu không nói lên lời. Tiểu tử Tần gia này bị đệ tử vọng tộc Trương gia vỗ một cái khiến đầu có vấn đề sao? Tại sao ngày càng bá đạo thế này?
Xem thái độ của nhi tử lão vô cùng sùng bái Tần Vô Song, lão ngày càng hoài nghi. Liệu sớm muộn có một ngày bản thân mình cũng sùng bái Tần Vô Song giống như nhi tử hay không?
Hôm nay, Hồ Tư Ngôn cùng Phương Tiểu Trung tiếp tục bài tập leo núi. Đi tới trạm cuối của quãng đường, đây là một khoảng rừng vô cùng âm u, bí ẩn. Bên trên ngọn núi cao, người dân bình thường căn bản không tới được nơi này.
Đoạn đường hai người đi qua không phát hiện dấu chân, khiến họ có cảm giác khá kinh ngạc.
- Tư Ngôn ca, Vô Song ca chẳng lẽ hôm nay không tới?
Phương Tiểu Trung khó tin nói.
Mỗi lần, Tần Vô Song đều tới sớm hơn bọn họ. Hôm nay bỗng nhiên đoạn đường này không có dấu chân của hắn, có vẻ như Tần Vô Song không tới.
- Có lẽ nửa đường hắn dừng lại. Tần Vô Song tu luyện điên cuồng, điều này hoàn toàn có thể mà.
Hồ Tư Ngôn quả thực đoán không ra, với tính cách Tần Vô Song, nếu không có chuyện tình đặc biệt, hắn không có khả năng thay đổi kế hoạch tu luyện.
- Hai ngươi đến đây đi.
Khi còn đang phán đoán, âm thanh Tần Vô Song từ phía xa truyền đến.
Hai người theo hướng thanh âm xuyên qua rừng cây rậm rạp, đi chừng ngàn thước thấy Tần Vô Song đang ngồi trên một tảng đá lớn. Nơi này đối diện với một thâm cốc trống trải, nhìn xuống sâu đến vạn trượng không nhìn thấy đáy.
- Hả, nơi này còn có một hiểm địa sao?
Hồ Tư Ngôn cùng Phương Tiểu Trung theo Tần Vô Song luyện cước lực đã được một tháng, nhưng hai người họ chưa từng đến nơi này.
- Uh, thâm cốc phía dưới chắc hẳn cất giấu bí mật lớn nhất Đại Thương Sơn đây.
Tần Vô Song cảm khái nói.
Hai người bọn họ không hiểu được những lời này, Phương Tiểu Trung đột nhiên nói:
- Vô Song ca, sao hôm nay ngươi lên trên này. Tại sao không thấy dấu chân của ngươi? Ngươi từ đường khác tới sao?
- Ta đi đường cũ tới, bất quá hôm nay ta muốn luyện tập một chút thân pháp.
Tần Vô Song thản nhiên nói.
- Sao? Từ đường cũ đến? Chân không chạm đất? Một dấu chân cũng không lưu lại?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!