Khí Xung Tinh Hà
Tác giả: Lê Thiên
Người dịch: luongthungan
Nguồn: feiku.
Thời gian thấm thoát, thoáng chốc Tần Vô Song trở lại Đông Lâm trấn được hai năm. Giờ đây hắn đã là một thiếu niên mười năm tuổi. Còn một năm rưỡi nữa là đến cuộc thi Võ đồng trắc thí , sau đó là Gia tộc luận phẩm. Biết bao chông gai khó khăn đang chờ đợi hắn ở phía trước.
Võ đồng trắc thí hiện giờ đối với Tần Vô Song đã không đáng để nhắc tới. Toàn bộ tinh thần hắn tập trung hướng tới Gia tộc luận phẩm hai mươi năm một lần.
Tần thị nhất môn thân cô thế cô, thực lực hiện giờ đã rất suy yếu. Thế lực nhìn chằm chằm vào cơ nghiệp hàn môn Tần gia khẳng định là không thiếu.
Tần gia vốn trước kia là hào môn quý tộc, sản nghiệp còn lưu lại rất nhiều, khiến cho hào môn khác cũng phải đỏ mắt. Miếng mồi ngon trước mắt, không ai có chủ ý mới thực là lạ.
Hắn quyết định đề cao hạng mục luyện tập bản thân. Chỉ còn một năm rưỡi thời gian nữa, thời gian quả thực đã rất gấp gáp.
Sau bữa cơm trưa, Tần Vô Song đi tới hậu viện, lấy một cái nồi sắt đặt lên bếp, đốt củi khô phía dưới. Sau đó hắn chạy đến xưởng ép dầu Tần gia đem về hai thùng dầu lớn.
Một tay cầm đồng tiền xu, một tay cầm thìa rót dầu qua lỗ nhỏ giữa đồng tiền chảy xuống nồi sắt phía dưới.
- Tần Vô Song, ngươi làm gì thế?
Tần Liên Sơn khó hiểu hỏi.
- Luyện công.
Tần Vô Song cũng không dừng lại mà chỉ tùy tiện đáp lại một câu.
Tần Liên Sơn ngây người trong chốc lát lập tức đã hiểu ra. Nhìn nhi tử rót mỡ, một tay điều chỉnh đồng tiền có vẻ khá thô thiển. Sau một lúc mới nhìn ra được điều huyền ảo trong đó.
Lỗ đồng tiền rất nhỏ, muốn cho dầu rót qua không dính sang bên cạnh cần phải có nhãn lực vô cùng tinh tường, sự khéo léo của bàn tay cùng sức chịu đựng cực cao.
Luyện một hai phút đồng hồ có lẽ đối với đa số vũ giả là không có vấn đề gì. Nhưng rót dầu từ hai thùng lớn qua một lỗ nhỏ như thế căn bản phải cần đến một canh giờ.
Điểm mấu chốt là phía dưới còn có củi đốt, chỉ tính riêng nhiệt độ cao đã đủ khiến mọi người toát mồ hôi.
Cùng một kiểu luyện công nhưng phương thức của Tần Vô Song quả thực Tần Liên Sơn chưa từng thấy qua, thậm chí còn chưa từng nghe nói tới.
Một phút, hai phút, một khắc...
Hai khắc trôi qua rất nhanh. Tần Liên Sơn vui mừng tươi cười.
Lão nhìn chăm chú vào tất cả cảnh tượng trước mắt, thấy nhi tử mình kiên trì trong thời gian dài như thế, đến cả tròng mắt lão cũng không chớp, tay run rẩy hạ xuống. Từng chút từng chút dầu đổ xuống nồi sắt.
Định lực này ngay cả phụ thân Tần Liên Sơn là Chân võ cảnh nhất tầng cao thủ cũng không chắc chắn làm được.
Đúng lúc này, tay cầm đồng tiền của Tần Vô Song khẽ giật. Một giọt dầu chảy lên phía trên cạnh lỗ nhỏ.
- Ai?
Tần Vô Song thở dài tiếc nuối, ném đồng xu vào nồi dầu sôi.
- Mới được gần ba khắc sao?
Phương pháp luyện công này là công pháp Tần Vô Song nhất định phải tu luyện mỗi ngày. Cảnh giới cao nhất hắn có thể kiên trì từ ba đến sáu giờ.
- Hảo tiểu tử, chiêu thức này ai dạy ngươi?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!