Chương 13: (Vô Đề)

Khí Xung Tinh Hà

Tác giả: Lê Thiên

Người dịch: luongthungan

Nguồn: feiku.

Lần trước Trương Hiển không đánh chết Tần Vô Song, gã vẫn buồn bực cho đến hôm nay.

Hơn nữa vụ án mấy tháng trước bỗng nhiên phát sinh hiện tượng kỳ lạ. Tang vật thần không biết quỷ không hay chạy đến Ngăn tủ Hứa thiếu, khiến bọn chúng chịu ủy khuất mấy tháng liền. Thực có trăm sự không thể giải thích, khó hiểu.

Chúng đưa ra rất nhiều suy đoán, nhưng như thế nào cũng không nghĩ đến chuyện này liên quan đến Tần Vô Song. Ngược lại phương hướng hoài nghi chính là vị Đạt Hề thiếu gia trong túc xá chữ Thiên kia.

Mặc dù lúc sự việc xảy ra, Tần Vô Song mồm năm miệng mười, trong lời nói có nhiều ám chỉ. Nói những lời " thân bất chính, bóng dáng lệch lạc" hay kim ốc tàng kiều gì đó.

Bất quá Hứa Đình không cho rằng Tần Vô Song có bản lĩnh làm ra chuyện này. Kẻ có khả năng này chỉ sợ là vị Đạt Hề thiếu gia kia mà thôi.

Nhưng vị kia cùng Tần Vô Song không hề có giao tình, lý do gì khiến gã trợ giúp Tần Vô Song?

Vấn đề này luôn canh cánh trong lòng Hứa Đình, thậm chí là cả Hứa gia.

Trương Hiển vốn luôn là kẻ trợ giúp cho Hứa Đình, vẫn cân nhắc tìm cơ hội trả thù Tần Vô Song. Cơ hội tốt thế này sao gã có thể bỏ qua?

Lần trước Tần Vô Song từ cõi chết sống lại khiến gã sợ hãi không thôi. Tại Võ đồng viện bị đồng môn chê cười, tại gia tộc thì trưởng bối răn dạy.

Vu oan án, gã cũng là một trong những kẻ chủ lực, bị gia chủ Trương gia trách cứ vài lần.

Tất cả mọi nguyên nhân đều vì tiểu tử Tần gia trước mắt, hắn rõ ràng đã chết vậy mà đột nhiên sống lại. Nghe tin này Trương Hiển đã uất nghẹn mất một hai ngày.

Tần Vô Song chủ động tính chuyện cũ, thực cầu mà không được. Lần trước cùng Tần Vô Song quyết đấu, gã biết thực lực của mình hoàn toàn chiếm ưu thế. Hơn nữa gần đây học được một môn vũ kỹ công kích lợi hại, lần này đối phó với Tần Vô Song, gã tuyệt đối tin tưởng sẽ vô cùng dễ dàng.

- Lần này, nhất định phải đánh một kích trí mạng, khiến hắn chắc chắn phải chết. Trương Hiển ý nghĩ hung tợn bộc phát.

- Hứa thiếu, mời ngươi chứng kiến cho trận quyết đấu của chúng ta.

Trương Hiển âm trầm nói với Hứa Đình vẻ lấy lòng. Hứa Đình sau một hồi theo dõi mọi chuyện, thái độ âm lãnh hơn rất nhiều, ánh mắt biểu hiện vẻ tính toán không ít.

Lần trước bị giáo huấn, gã càng thêm âm hiểm, trầm ngâm trong chốc lát mới giả bộ chính trực nói:

- Được. các ngươi muốn quyết đấu một chọi một, chấm dứt ân oán cũng không phải không thể được. Ta đồng ý làm trọng tài lần này.

Tần Vô Song thấy bọn chúng diễn trò cũng không thèm để ý. Ngược lại hắn không kiêng nể liếc nhìn Hứa Đình, cười nói:

- Hứa thiếu, ngươi thẳng thắn nhận mình làm trọng tài đi. Loại sự tình này đâu phải chuyện đùa?

Hứa Đình sắc mặt khẽ biến, nhìn chằm chằm Tần Vô Song. Gã quả thực không hiểu Tần Vô Song ngày trước nhìn thấy gã như chuột nhìn thấy mèo. Lần này trở lại Võ đồng viện dường như tính tình đã thay đổi.

Sở dĩ bọn chúng nhẫn nại mấy tháng nay là do cao tầng học viện gây áp lực. Muốn gây chuyện thì cũng phải chờ đợi một thời gian, để cho dư luận lắng xuống. Nếu không sự việc quá đà kéo theo quan phủ vào cuộc khẳng định sẽ vô cùng phiền phức. Về phương diện khác quả thực không cần kiêng kỵ.

Vất vả chật vật suốt mấy tháng, mọi chuyện đã dần êm xuôi, nhân cơ hội này trừ bỏ căn cơ, đoạt sản nghiệp Tần gia.

- Trương Hiển, đánh đi.

- Đánh chết hắn đi.

Đám võ đồng xem náo nhiệt số đông là kẻ chuyên khinh yếu khiếp mạnh, nịnh nọt Trương Hiển tận lực.

Đám người này còn chưa qua tuổi thiếu niên mà nhân phẩm đã xấu xa như thế. Quả thực qua bọn chúng có thể khái quái đánh giá con người tại thế giới này.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!