Bách Chiến Thiên Tôn kêu lên một tiếng:
- Tần Vô Song, ngươi giết ta, tin ngươi có được Hỗn Độn Chi Khí cũng sẽ không thể che giấu được. Ta đã phân phó cho tâm phúc, chỉ cần ta chết, bọn chúng lập tức đưa tin tức truyền khắp Vũ trụ Đại La. Ha ha, ngươi hãy đợi vô số cường giả tới truy sát.
Bách Chiến Thiên Tôn cũng liều lĩnh, biết chắc chắn chết không ngờ liền tự bạo, đem theo cả lời nguyền rủa như của kẻ điên kia. Cả Thiên Thuyền đều rung động lên, rất lâu vẫn không thể bình ổn lại!
Âm Ma Thiên Tôn ngượng ngùng vô cùng:
- Thiếu chủ, là ta không làm tròn lời căn dặn của người!
- Âm Ma Thiên Tôn, thiệt thòi cho ngươi rồi. Thanh Khung Thánh Hoàng kia thực lực cao cường, ngươi không thể đối đầu nổi. Bách Chiến Thiên Tôn phải chăng thực sự đã đem tin tức lan truyền ra ngoài?
Âm Ma Thiên Tôn sắc mặt ảm đạm gật đầu nói:
- Ta xem tám chín phần là đúng. Mấy hôm nay hắn hoảng hốt cả ngày, ta thấy hắn nhất định phải có sự chuẩn bị. Hắn căm hận chúng ta vô cùng mãnh liệt!
- Cũng chẳng phải đều phải chết sao?
Bao Bao hiển nhiên không thèm để ý.
Tần Vô Song sắc mặt ngưng trọng:
- Chuẩn bị một chút, chúng ta phải rời đi rồi. Tuy lời tên đó trước khi chết không đáng tin toàn bộ, nhưng cũng không thể không đề phòng. Nếu thực sự để cả thiên hạ biết ta có Hỗn Độn Chi Khí, e rằng sau này sẽ không được yên ổn ngày nào.
o0o
Nhanh chóng gặp Tu La Vương, sau đó thương nghị trong giây lát, Tu La Vương nói:
- Quả nhiên không ngoài dự liệu của ta, chúng ta vẫn để hở một đường!
Tần Vô Song gật đầu, nhất thời cũng không có cách nào hay cả.
Tu La Vương nói:
- Tần Vô Song, trước mắt chỉ có một cách, mai danh ẩn tích không để cho ai tìm được ngươi. Vũ trụ Đại La rộng lớn như vậy, ta nghĩ muốn tìm một người cũng không dễ dàng.
Cái đó không sai, với tu vi của Tần Vô Song nếu thực sự trốn đi không xuất hiện, muốn tìm hắn quả thực vất vả, cho dù là Thánh Hoàng cường giả mạnh nhất cũng không có cách nào.
Nhưng Tần Vô Song dễ dàng trốn đi, Đại lục Thiên Huyền biết làm thế nào? Còn Tinh vực Cửu Diệu, còn Tiểu Vũ trụ Xích Dương? Những lãnh địa này nếu người ta biết có liên quan tới Tần Vô Song, nhất định sẽ tới quấy nhiễu. Tới lúc đó tự nhiên sẽ liên lụy tới những nơi này.
Với tính cách của Tần Vô Song, một người làm một người chịu, liên lụy tới người khác không phải phong cách của hắn. Tuy Hỗn Độn Chi Khí không phải do hắn đoạt được, nhưng là kế thừa từ sư phụ Lý Huyền Phong.
Tu La Vương với những vấn đề này nhất thời cũng không có cách nào khác, đành tiếp tục bế quan dung hợp nhục thân.
o0o
Nửa đêm, Tần Vô Song bước đi trên bãi cỏ, nhìn thiên không vô tận, trong lòng không biết phải làm thế nào. Lần này hắn thực sự đã gặp việc khó khăn.
- Phu quân, phải chăng vì chuyện của Hỗn Độn Chi Khí mà phiền não?
- Ừ, ta đã suy nghĩ một chút, chỉ có ba sự lựa chọn. Thứ nhất tìm nơi nào đó trốn đi, có thể bình an cho mình nhưng lại liên lụy người khác. Thứ hai là bỏ Hỗn Độn Chi Khí, như vậy lại phụ sự nhờ cậy của sư phụ. Thứ ba…
- Thứ ba là gì?
Mộ Dung Nhạn dường như biết cách thứ ba này là cách quan trọng nhất.
- Thứ ba là ta đem tin ta có Hỗn Độn Chi Khí công khai với thiên hạ, muốn có Hỗn Độn Chi Khí thì hãy tới Hỗn Độn Nguyên Thủy Cảnh tranh đoạt. Như vậy vô cùng quang minh lỗi lạc, cho dù là Đại La Chí Tôn cũng sẽ ủng hộ!
Mộ Dung Nhạn cũng trầm mặc lại. Nếu là cách thứ ba thì quá nguy hiểm, Hỗn Độn Nguyên Thủy Cảnh không phải là nơi người thường có thể tới.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!