Chương 9: Cơn thịnh nộ của Vân Đại tiểu thư

Quang quang quang~~

Một trận tiếng thanh la phá vỡ sự yên lặng của Võ Đồng Viện.

- Có kẻ trộm, có phi tặc!

- Bắt kẻ trộm. Có một phi tặc từ bên ký túc xá nữ sinh bay qua!

Tất cả đều giống như diễn tập, một lát sau có mười mấy gã Võ đồng chen chúc từ trong ký túc xá chui ra, tất cả đều cầm đuốc, dồn dập gõ cửa.

- Bắt lấy, bắt trộm, bắt trộm!

Một lát sau, phía bên viện nữ sinh lại truyền đến tiếng thét chói tai đặc trưng của các nữ sinh.

- Yếm đào của ta đâu?

- A? quần trong của ta không thấy rồi!

- Chết tiệt, cái áo lót của ta đi đâu rồi?

Hai đầu đồng loạt hô ứng, toàn bộ Võ Đồng Viện nhất thời như cái nồi nổ tung. Vừa nghe nói bên ký túc xá nữ sinh mất trộm, khí phách nam nhi bên nam sinh viện nhất thời tràn lan, các Võ đồng vốn lười biếng trên giường không muốn đứng dậy, tất cả đều lòng đầy phẫn nộ nhảy ra.

Nói đùa, khó có được cơ hội tiếp xúc thân mật với nữ sinh viện, lúc này không tranh thủ cơ hội ra vẻ xum xoe, nịnh bợ thì còn đợi đến lúc nào nữa?

Hỏi thăm xunh quanh, nghe nói đồ đạc bên ký túc xá nữ sinh bị mất trộm lại là vật nội y, nhân huyết trong cơ thể đám cường môn nháy mắt biến thành thú huyết, sôi trào thêm gấp bội, xoa tay hằm hè đứng ở trên hành lang mắng lớn.

- Mẹ nó, là gia súc biến thái nào làm chứ?

- Khốn khiếp, làm vậy không phải quá mất mặt sao? Muốn nữ nhân cũng không cần dùng đến cái trò này giải quyết chứ?

- Ngươi thì hiểu cái gì, người ta gọi là những kẻ biến thái mê đắm, sùng bái vật.

Trong chốc lát, nước bọt bay tán loạn, trên cái sân nhỏ phía bên ký túc xá nam sinh, tụ đầy đầu người. Còn Hứa Đình sắc mặt âm trầm đứng ở trong đám đông.

Nghiêng đầu sang hỏi một gã Võ đồng bên cạnh:

- Lệ Phi, là ngươi nhìn thấy tung tích kẻ trộm trước sao?

Võ đồng tên là Lệ Phi đó vội vàng nói:

- Đúng vậy, Hứa thiếu gia! Ta còn đang ngủ mơ mơ màng màng, thì buồn tiểu tỉnh dậy. Không muốn đi nhà vệ sinh, liền đứng ở góc tường giải quyết. Đang đi được một lúc, thì thấy trên tường cao đối diện đột nhiên nhảy qua một luồng nhân ảnh. Làm ta thực sự hoảng sợ!

- Kẻ trộm đó dáng dấp như thế nào, đã từng nhìn thấy chưa?

Hứa Đình lại hỏi.

- Ta vẫn đang buồn ngủ, không nhìn thấy rõ. Nhưng tên trộm đó cũng nhìn thấy ta, trong lúc hoảng loạn, hắn liền lẻn vào phía hành lang ký túc xá, do trời tối quá, nên ta cũng không biết hắn chui đi đâu nữa.

Hứa Đình gật đầu, lập tức cao giọng nói:

- Chư vị, xin yên lặng một chút! Mọi người phân tích địa hình một chút xem xem, lẻn đến phía bên hành lang, chính là ký túc xá nam sinh chúng ta. Cũng chính là nói, tên trộm này rất có thể là kẻ trộm bên trong!

- Kẻ trộm bên trong? Cũng có lý.

- Thiên phòng vạn phòng, trộm trong nhà khó đề phòng. Hơn nữa người ngoài cũng không quen thuộc với địa hình ở đây như vậy, nếu nói là kẻ trộm bên trong, ta thấy khả năng rất lớn!

Nghị luận sôi nổi, suy đoán không ngớt.

Trương Hiển đứng bên chính là kẻ sẵn sàng chết cho phe cánh đắc lực nhất của Hứa Đình, xúi giục đúng lúc nói:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!