Chương 8: Phản kích

Tần Vô Song một lần nữa quay lại Võ Đồng Viện, đã là chuyện bất ngờ đối với rất nhiều người.

Càng khiến bọn họ kinh ngạc hơn là, Tần Vô Song lại hoàn toàn thay đổi phong cách. Tần Vô Song ngày xưa, nhìn thấy ai cũng sầu não kém vui, suốt ngày giữ bộ dạng giống như có cừu hận rất lớn.

Tần Vô Song hôm nay, khuôn mặt vô hại nở nụ cười, không tận lực lấy lòng ai, cũng không tận lực xa lánh ai, mang tới cho người ta một loại cảm giác siêu nhiên rất yên ổn.

Tần Vô Song tự ti, tự bế, thậm chí có chút cực đoan ngày xưa giống như đã thay da đổi thịt. Bất luận là hoạt động tập thể của Võ Đồng Viện, hay là ở những chỗ túm năm tụm ba, đều có vẻ thong dong như thường như vậy.

Đương nhiên, loại biểu hiện này của hắn trong mắt các Võ đồng, lại trở thành một loại hành vi giả vờ không biết nói gì. Những Võ đồng này đều cảm thấy, giống như loại thái độ xa rời thế giới, chúng sinh nhất cử nhất động, chỉ có những con dòng cháu giống siêu cấp mới áp dụng. Một đệ tử nghèo hèn như hắn, dựa vào cái gì mà chơi nhịp điệu đó?

Người đầu tiên phát hiện ra biến hóa này, là Viện trưởng Võ Đồng Viện Kim Bất Dịch. Sau khi hắn từ Tần gia trang quay trở về lần trước, lúc nào cũng nhớ tới chuyện này

Hắn quyết định tìm Tần Vô Song nói chuyện, để tìm hiểu rõ thực hư.

Chiều hôm đó, Tần Vô Song đang ở ký túc xá tĩnh tọa, thì được một gã thủ hạ của Viện trưởng gọi đi.

Tần Vô Song cười thầm, biết Kim Bất Dịch không còn kiên nhẫn được nữa. Hắn quay về Võ Đồng Viện cũng được gần nửa tháng rồi, hắn giữ được vẻ thản nhiên, thờ ở thì Kim Bất Dịch ngược lại trở nên sốt ruột.

Lần trước Kim Bất Dịch kêu hắn quay về Võ Đồng Viện, Tần Vô Song liền phán đoán ra, Kim Bất Dịch nhất định đã cùng với một số thế lực đạt được thỏa thuận, lừa hắn quay về Võ Đồng Viện nhất định là có mưu đồ, mười phần có chín là muốn đem quyết đấu lần trước tái diễn lại một lần nữa.

Tần Vô Song thực sự muốn xem xem, Kim Bất Dịch này rút cuộc có thể vô sỉ đến mức độ như thế nào.

Đến gần phòng Viện trưởng, liếc mắt đã nhìn thấy người đứng đầu của Võ Đồng Viện – Viện trưởng Kim Bất Dịch.

Nói ra Kim Bất Dịch này, luôn thích mua danh trục lợi, tự cho bản thân là người thanh cao, tự xưng "Kim Bất Dịch một lòng trung nghĩa", lấy danh xưng đó để quảng cáo rùm beng cho đạo đức tốt đẹp của bản thân.

Nhưng khoe khoang vẫn là khoe khoang, sự thực như thế nào, cuối cùng vẫn không khỏa lấp được miệng lưỡi dài dằng dặc của người trong thiên hạ.

- Tần Vô Song, ngươi tới rồi.

Kim Bất Dịch biểu tình nghiêm túc, không nhìn ra bất cứ hỉ nộ gì, so với nhiệt tình quan tâm ở Tần gia trang hơn một tháng trước, hoàn toàn là hai sắc mặt khác nhau.

- Vâng.

Tần Vô Song cũng lười phí lời nói thêm cái gì, từ kết quả xử lý quyết đấu lần trước mà nhìn, hắn đối với gã Viện trưởng này, căn bản không ôm bất cứ mong đợi nào.

- Vết thương trên đầu, hoàn toàn khép lại rồi chứ?

Khẩu khí của Kim Bất Dịch thay đổi.

Đây đã là lần thứ hai Kim Bất Dịch hỏi về vấn đề này, Tần Vô Song đương nhiên sẽ không ngây thơ xem sự "quan tâm" này là thật, chỉ là thản nhiên ứng phó một câu.

- Khỏi hẳn rồi!

Kim Bất Dịch liếc nhìn đánh giá Tần Vô Song, thấy thần thái vô cùng cố chấp của hắn, ánh mắt càng phát ra vẻ nghiêm khắc nhìn chằm chằm vào Tần Vô Song, phảng phất giống như muốn nhìn thấu cái gì.

Tần Vô Song nở nụ cười:

- Viện trưởng đại nhân, trên mặt ta nở hoa sao?

Kim Bất Dịch cười gượng hai cái, trong lòng cực kỳ chán nản, hắn rõ ràng không nhìn thấu được tâm tư của gã Võ đồng nhỏ bé này. Đây là tình huống mà trong cuộc đời Viện trưởng hai mươi, ba mươi năm nay của hắn chưa từng gặp phải.

Đặc biệt khẩu khí của Tần Vô Song rất thờ ơ, không để ý, càng khiến hắn suy tư đủ mọi cách mà cũng không thể nào hiểu được.

Dưới sự bức bách mang bảy, tám phần uy thế của Viện trưởng đại nhân hắn, Võ đồng này lại có thể ung dung bình tĩnh đến như vậy, điều này không phù hợp với biểu hiện mà Tần Vô Song nên có.

Dù sao là Viện trưởng, Kim Bất Dịch mặc dù nghi ngờ, nhưng rất nhanh đã tìm được chủ đề câu chuyện.

- Ân, chuyện ồn ào của ngươi với Trương Hiển của vọng tộc Trương gia lần trước, đã tạo thành sức ảnh hưởng rất xấu. Ta hy vọng sau này ngươi hãy an phận thủ thường một chút. Các ngươi tới để đào tạo chuyên sâu, chứ không phải tới để gây chuyện.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!