Chương 32: Thần hồn nát thần tính

Đạt Hề Minh nét mặt ánh lên tia dị sắc, mỉm cười nói:

- Tần huynh đệ, cũng được a! Ngay cả ta cũng bị ngươi che mắt, xem nhẹ ngươi. Xem ra lần Khảo nghiệm Võ đồng này, thành tích của ngươi cũng không có thể hiện ra một cách chính xác rồi.

- Đáng tiếc, Hứa Viên so với con cháu Trương gia còn gian xảo hơn.

Tần Vô Song tiếc nuối thở dài một tiếng.

- Hắn lâm trận đào thoát, ngươi không giết hắn, hắn cũng không sống lâu đâu.

Đạt Hề Minh khinh thường nói.

- Vì cái gì? Chẳng lẽ lão cha hắn có thể chém hắn?

Tần Vô Song tò mò hỏi.

- Hắc hắc, hổ dữ không không ăn thịt con, cha hắn sẽ không giết hắn. Chẳng qua ngươi đừng quên, trên đầu hắn còn có cái tên Thất công tử. Hắn đã mất mặt, làm bẩn đi danh tiếng Thất công tử, giá trị của những người còn lại cũng bị hạ thấp, có thể dễ dàng bỏ qua cho hắn sao chứ?

Đạt Hề Minh lý luận làm Tần Vô Song lại ngẩn ngơ.

Suy nghĩ trong cái thế giới này có đôi khi làm cho người ta dở khóc dở cười.

- Nghe người ta nói, Đạt Hề huynh mới là người đứng đầu trong Thất công tử, chẳng lẻ ngươi cũng cảm thấy mất mặt?

Tần Vô Song biết Đạt Hề Minh là ca ca của Đạt Hề Dương, là một trong những nhân vật truyền kỳ của quận La Giang.

Đạt Hề Minh khẽ cười, thở dài:

- Cái gì mà Thất công tử, danh hiệu này ta đâu có thích. Ta chính là ta, Đạt Hề Minh, độc nhất vô nhị, không cần phải cùng kẻ khác nổi danh.

- Là bọn hắn mượn tiếng của ngươi, cáo mượn oai hùm thôi. Giống như Hứa Viên vậy, loại người này cũng xứng cùng ngươi nổi danh sao? đúng là bôi nhọ ngươi rồi.

Lời này khiến Đạt Hề Minh cảm thấy rất giống tri âm, vươn tay nắm chặt tay Tần Vô Song:

- Hảo huynh đệ, có rảnh đến Đạt Hề Thế gia tìm ta.

Đồng thời nhìn Tần Tụ, nhưng không thất lễ, mà là nho nhã nói:

- Cũng thỉnh Tần Tụ tiểu thư cùng đi. Đạt Hề Minh ta nhất định sẽ quét đường đón tiếp.

- Không dám, không dám.

Tần Vô Song đối với cường giả chân chính cũng không mất lễ nghi. Tần Tụ cũng khẽ gật đầu, trong lòng lại là có chút vui mừng. Đạt Hề Minh phong độ thanh thoát, có khí chất, khiến nàng có ấn tượng tốt.

Đạt Hề Minh đi ra giữa sân, cao giọng nói:

- Các vị, hôm nay là công bằng quyết đấu, Đạt Hề Minh ta là trọng tài. Ngày sau ai có ý kiến gì khác, có thể đến Đạt Hề Thế gia tìm ta đối chứng.

Đạt Hề Thế gia ở quận La Giang rất có uy vọng, khắp nơi tiếng gào thét nổi lên, đều là vỗ tay hoan hô Đạt Hề Minh.

- Đạt Hề công tử làm trọng tài, làm sao có ý kiến khác được?

- Chính là công bằng quyết đấu, ở đây mỗi người đều chính mắt thấy, tuyệt không phải giả.

Khán giả ở Đại quảng trường còn nấn ná chưa muốn giải tán. Tất cả mọi người đều hồi tưởng lại trận chiến vừa rồi với ánh mắt si mê.

Những người mê võ nghệ giống Tần Vô Song kiếp trước cũng tụ tập hai ba tốp thảo luận về trận chiến.

Đáng tiếc nhất chính là trận chiến ấy quá ngắn, cho nên cũng không có gì nhiều để bàn luận. Nhưng là bởi vì trận chiến quá ngắn, mới càng thêm kinh điển, càng thêm đáng để nhắc tới.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!