Quan chủ khảo nhận được tin tức báo cáo, cũng giật mình:
- Quận La Giang nho nhỏ, vậy mà cũng có Võ đồng kiệt xuất như vậy sao? Điều tra rõ ràng thân phận Tần Vô Song ra sao?
- Hồi bẩm đại nhân, Tần Vô Song xuất thân từ hàn môn trấn Đông Lâm ở quận La Giang, xem như con cháu quý tộc nghèo túng!
Một gã thuộc hạ dâng lên một phần tư liệu.
- Hàn môn xuất ra nhân tài, từ xưa tới nay đều là như thế. Đáng tiếc phần lớn nhân tài, lại bị cơ chế thi tuyển làm hỏng.
Quan chủ khảo cảm khái liên tục, lập tức hạ đạt mệnh lệnh:
- Một khi đã bị ta gặp phải, nhân tài như vậy tuyệt không thể buông tha! Thông tri xuống, những thành tích của Tần Vô Song phải giữ bí mật tuyệt đối! Khảo nghiệm Võ Đồng lần này, chấp cho hắn thành tích Võ đồng Thất đẳng.
- Đại nhân, một khi đã phải cất nhắc hắn, vì cái gì không đơn giản cho hắn thành tích Võ đồng Cửu đẳng? Huống chi thành tích của hắn cũng xứng đáng Cửu đẳng mà.
Tên cấp dưới cẩn thận hỏi.
- Hắc hắc, cái này là thủ đoạn. Người trẻ tuổi thôi! Nếu trực tiếp cho hắn Cửu đẳng, sợ rằng hắn quá mức đắc ý kiêu căng, ngược lại không tốt. Cho hắn Thất đẳng, xem như tôi luyện một chút. Ngọc không mài không sáng a. Tiểu Lục, một viên ngọc đẹp như vậy, Chân Võ Thánh Địa rất cần. Nhớ rõ thông tri xuống, nhất định phải giữ bí mật, không thể để người ngoài biết tin này, để tránh quốc gia khác đến phá rối!
Quan chủ khảo này ở Chân Võ Thánh Địa Bách Việt Quốc có chút địa vị, thuộc loại nhân vật nhìn xa trông rộng.
- Vâng, thuộc hạ sẽ dặn dò, nghiêm khắc giữ bí mật!
Tần Vô Song hoàn tất khảo nghiệm, từ thông đạo quảng trường La Giang đi ra. Chờ ở bên ngoài là đám người Tần gia cùng Tần Tụ, vội vàng chào đón hỏi kết quả.
Những bậc phụ huynh quyền quý khác cũng mong con mình ra sớm nhất, khoe khoang trước mặt người khác. Điều khiến bọn họ bất ngờ là người ra đầu tiên lại là tiểu tử Tần gia! Một Võ đồng bị Võ Đồng Viện đuổi đi. Chẳng lẽ bị đào thải? Ngoài lý do đó còn lý do nào nữa?
Phải biết rằng, chưa đến một canh giờ đã đi ra, cách thời gian hoàn thành các hạng mục còn rất xa mà.
Đây khẳng định là giữa chừng bị đá ra. Tuy nói Tần Vô Song ba năm trước đã từng giết chết Trương Hiển, nhưng hiện tại xem ra, lần đó hẳn là ra tay đánh lén bất ngờ.
Mặc kệ nói như thế nào, trong thời gian ngắn như thế, không có khả năng thông qua Khảo nghiệm Võ Đồng! Điểm này cơ hồ mọi người tin tưởng không chút nghi ngờ.
- Tần Vô Song, kết quả thế nào?
Tần Tụ cực kỳ quan tâm thành tích của đệ đệ, vội hỏi.
- Tỷ, chúng ta vừa đi vừa nói chuyện đi.
- Ha ha, Liên Sơn lão đệ, đừng nản chí a. Tuy rằng con của ngươi bị đào thải trước tiên…
Ngưu Đạt vác cái bụng bự đi tới, giả bộ mèo khóc chuột.
Tần Liên Sơn hừ nhẹ một tiếng, không thèm nhìn, hiển nhiên, Tần Liên Sơn cũng cảm thấy nhi tử đi ra quá sớm.
- Tần Vô Song, Ngưu Đấu nhà chúng ta còn có thể đi tiếp không?
Ngưu Đạt rất biết thực lực nhi tử, trước khi thi, cả nhà đối Ngưu Đấu kỳ vọng là Võ đồng Ngũ đẳng, Lục đẳng.
- Ách, dường như lúc chạy bộ bị sau đoàn người một vòng, không biết có thể chạy hết hay không nữa.
Tần Vô Song hiểu được lại giả bộ hồ đồ nói.
- Bậy bạ! Thực lực A Đấu nhà chúng ta, ta rõ ràng nhất.
Ngưu Phấn lên án mạnh mẽ, liếc qua Tần Tụ, toàn thân xương cốt lập tức kêu lên lách cách.
Một tên A Đấu (bất tài), một tên Ngưu Phấn (phân trâu). Tần Vô Song thực bội phục nghệ thuật đặt tên của Ngưu chưởng quỹ, cái này đúng là phá tên mà!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!