Chương 23: Khảo nghiệm Võ Đồng

Sáng sớm, Tần Liên Sơn mang theo một tử một nữ hướng Đại quảng trường La Giang xuất phát. Hôm nay là ngày Khảo nghiệm Võ Đồng bắt đầu, Tần Tụ có vẻ kích động.

Tần Liên Sơn tuy rằng cố gắng ra vẻ bình ổn nhưng nội tâm kích động dĩ nhiên không qua được mắt Tần Vô Song

Đây là gia đình a! Người trong nhà bước ra đường, bọn họ cũng tràn ngập lo lắng quan tâm cùng trân trọng, chờ mong cùng chúc phúc!

Vì để phụ thân cùng tỷ tỷ vui vẻ, trận này cũng nên ra chút thành tích, Tần Vô Song âm thầm hạ quyết định. Không lộ diện thì thôi, một khi lộ diện thì phải kinh người.

Tần Vô Song tính chân chính lên tiếng một phen, đem xu thế suy tàn của Tần gia gột rửa, lấy lại thanh thế.

Đi vào cửa quảng trường đã thấy rất nhiều người tụ tập. Theo quy định là người đi theo không được vào cùng.

Võ đồng chờ xếp hàng dài trước cửa. Tần Vô Song quét một vòng, liền phát hiện không ít gương mặt quen thuộc.

- Tần Liên Sơn, nhi tử của ngươi đến xem náo nhiệt à?

Đồng hương trấn Đông Lâm, Ngưu chưởng quỹ tiệm bán thuốc cố gắng vác cái bụng Phật Di Lặc lung lay lúc lắc đi tới, khẩu khí có phần trêu tức.

Hắn lần này dẫn con thứ hai Ngưu Đấu tới tham gia Khảo nghiệm Võ Đồng. Bạn đang đọc truyện được tại

Ngưu Đấu vài năm không gặp Tần Vô Song, nay gặp lại thấy Tần Vô Song bộ dạng mặt mày thanh tú, so với mình còn đẹp hơn, mới hướng Tần Vô Song so nắm tay, giọng mỉa mai nói:

- Tần Vô Song, lần này là định kiếm chác tư cách Võ đồng Nhất đẳng hay là Nhị đẳng a?

Tần Vô Song không để ý, cười mỉm nói chuyện phiếm với tỷ tỷ, không đếm xỉa gì đến Ngưu Đấu.

- Hừ, tiểu tử, tốt nhất đừng đụng phải ta!

Ngưu Đấu mất mặt, mắng.

- Hắc hắc…

Tần Vô Song ngay cả khóe miệng cũng chẳng muốn động một chút, không muốn lãng phí nước miếng trên loại người như thế.

Lôi kéo tỷ tỷ, hướng phía trước đi. Tần Liên Sơn cũng không hề cùng Ngưu chưởng quỹ khách khí, nhàn nhạt qua loa hai câu, trực tiếp chạy lấy người. Đối với người muốn đoạt sản nghiệp cùng tư cách hào môn của mình, khách khí gì cũng đều là giả tạo.

Tần Vô Song đột nhiên dừng cước bộ, bởi vì ở phía trước không xa, Trương Mậu Thụy cùng mấy quý tộc, chỉ trỏ gì đó, ánh mắt xem thường hướng về phía Tần gia.

Phục sức của quý tộc cũng có chú ý, quý tộc cấp độ bất đồng, ăn mặc cũng bất đồng. Quần áo chủ thể đại khái không sai biệt lắm, nhưng là hoa văn mặt trên, màu của đai lưng rực rỡ khác nhau.

Liếc mắt một cái nhìn lại, trong nhóm Trương Mậu Thụy, có ba Tộc trưởng vọng tộc, còn có một người dĩ nhiên là Tộc trưởng hào môn, rõ ràng đó là Tộc trưởng hào môn Hứa gia – Hứa Tam Lập.

Tần Liên Sơn cũng biết thân phận mình không bằng những người này, bắt chuyện cũng chỉ có mất mặt, cũng không giả dối khách sáo, định đi ngang qua luôn.

- Tần Liên Sơn!

Mới vừa đi qua vài bước, Trương Mậu Thụy lại quát một tiếng.

Tần Liên Sơn bình tĩnh, chậm rãi hỏi:

- Có gì chỉ giáo?

- Ngươi chỉ là một Tộc trưởng hàn môn, nhìn thấy nhiều lão gia như vậy, cư nhiên không một tiếng chào hỏi, không tiếp đón mà đi? Có biết lễ tiết hay không? Nhất là vị Hứa lão gia này, biết ông ấy có thân phận gì không?

Trương Mậu Thụy cáo mượn oai hùm, ngay lúc này không tiện đề cập đến cừu hận giết con, miễn cho bị xấu hổ, thế nhưng tìm được cơ hội nhục mạ Tần gia, hắn tuyệt không bỏ qua.

Hứa gia là một trong Tam Đại Hào Môn ở quận La Giang. Ở quận La Giang, thế lực không thể gọi là nhỏ, Tần Liên Sơn đương nhiên biết. Không phải là chủ mưu sau lưng muốn cướp lấy gia nghiệp của mình đó sao?

Mấy cái hào môn, vọng tộc này, bản thân tuyệt không coi trọng một cái cái danh ngạch hàn môn. Chẳng qua bọn họ không cần, không có nghĩa là thân thích bằng hữu không cần.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!