- Vô Song, Vô Song, ngươi trả lời tỷ tỷ một tiếng được không? Vô Song, ngươi đã hôn mê ba ngày rồi. Đại phu nói, sáng mai nếu ngươi không tỉnh, thì sẽ không tỉnh lại được nữa. Vô Song, ngươi là hy vọng duy nhất của nhất mạch Tần gia chúng ta ở trấn Đông Lâm, là sinh mệnh của phụ thân và tỷ tỷ. Ngươi phải sống, để phụ thân, tỷ tỷ và để gia tộc được sống. Nghe thấy không?
Vô Song, ngươi từ nhỏ đã nghe lời tỷ tỷ, mau tỉnh lại đi, tỷ tỷ cầu xin ngươi…
Trong lúc mơ hồ, Vũ Tinh Hà dường như nghe thấy tiếng khóc thút thít bi thương, sau đó một mùi thơm của thiếu nữ truyền vào mũi hắn.
Mũi và miệng đều được hương thơm lấp đầy, khiến hắn cảm thấy rất thoải mái. Hắn ý thức được rằng bản thân hình như đang nằm trong lòng một thiếu nữ.
Tuy rằng đây là loại trải nghiệm trước nay chưa từng có, chỉ có điều trong đầu hắn còn chưa hoàn toàn thanh tỉnh, trong tiềm thức thoáng có chút né tránh. Đột nhiên một trận đau đớn kịch liệt dâng lên trong ngực, khiến hắn không thể né tránh được nữa.
Thiếu nữ đang ôm hắn giật mình cúi đầu nhìn, vừa đối diện với nhau, hắn nhìn thấy một đôi mắt còn trong veo hơn cả nước, so với sao trên trời dường như còn rực rỡ hơn.
- Vô Song?
Đôi mắt lấp lánh của thiếu nữ khẽ động, ánh sáng ngập tràn bốn phía, thiếu nữ vốn đang khóc như hoa lê trong bão, giờ đây mừng đến kích động, một tay ôm lấy Vũ Tinh Hà vào ngực.
- Vô Song?
Vũ Tinh Hà hoài nghi không biết có phải nghe nhầm hay không, bản thân đổi tên từ bao giờ vậy?
Thiếu nữ tự xưng là "tỷ tỷ" này tướng mạo và tuổi tác có chút nào giống tỷ tỷ của hắn đâu?
- Vô Song, ngươi rốt cuộc cũng tỉnh rồi.
Thiếu nữ khóc nức nở nói tiếp:
- Ngươi có biết tỷ tỷ lo lắng cho ngươi như thế nào không? Nếu như ngươi mà chết, thì tỷ tỷ cũng không muốn sống nữa, ngươi biết không hả, Vô Song?
- Ách, tỷ tỷ, ta biết rồi.
Vũ Tinh Hà còn chưa hiểu đầu cua tai nheo gì, nhưng cảm thấy thâm tình của thiếu nữ, trong lòng vô cùng cảm động, cố gắng nói:
- Tỷ tỷ, người trước hết buông ta ra có được không?
Thiếu nữ không chỉ không buông, trái lại càng ôm hắn chặt hơn. Vừa rồi vẻ mặt còn lo lắng, cuối cùng xác định người trong ngực mình vẫn còn sống, mừng đến phát khóc, nói:
- Vô Song, ngươi đúng là sống lại rồi! Ta bây giờ đi tìm phụ thân, đem tin tức tốt này báo cho người!
- Phụ thân?
Đầu Vũ Tinh Hà như muốn vỡ ra. Bản thân từ bao giờ lại có phụ thân vậy? Vũ Tinh Hà là cô nhi, được một lão già thần bí thu dưỡng, từ nhỏ đã không cha không mẹ rồi.
Lẽ nào là xuyên việt trong truyền thuyết? Còn bản thân mình chính là gặp phải chuyện này?
Vũ Tinh Hà sắp xếp là những tin tức trong đầu, nhớ lại được một chút ký ức còn sót lại. Hắn chợt phát hiện, thì ra trong lúc hắn hôn mê thì linh hồn xuất khiếu, xuyên việt đến dị thế, sau đó nhập vào người một Võ đồng thiếu niên.
Người này trước kia, tên là Tần Vô Song, là một Võ đồng ở Võ Đồng Viện của quận La Giang, trong một lần quyết đấu giữa các con cháu quý tộc, bị người khác đánh một đòn vỡ đầu, sau đó hôn mê…
Đang muốn tiếp tục xem ký ức còn sót lại thì từ vết thương trên đầu truyền đến cảm giác đau buốt không chịu nổi.
Tỷ tỷ hết lần này đến lần khác đều quan tâm đến đệ đệ, ôm hắn hỏi han không ngừng.
- Tỷ tỷ, đầu ta đau quá, ta muốn nghỉ ngơi một chút…
Vũ Tinh Hà thần kỳ sống lại, hồi phục được một chút tinh thần, lại cảm thấy đầu đau như búa bổ, muốn nghỉ ngơi một chút để tiếp tục tìm hiểu manh mối.
- Ừm! Ngươi trước hết nghỉ ngơi một chút đi!
Tần Tụ gật đầu mạnh một cái, một bên lau nước mắt nói:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!