Hồ Tư Ngôn cùng Phương Tiểu Trung đi theo lộ trình của Tần Vô Song, cũng là kiên trì không ngừng. Một năm sau, một trăm sáu mươi dặm sơn đạo, dần dần cũng đã chẳng còn gian nan.
Hai người theo Tần Vô Song học vũ kỹ, về nhà thao luyện, khiến mọi người ngạc nhiên dữ dội, hoảng hốt vội vàng đi đóng cửa, sau đó thông suốt dặn dò, không cần phải tuyên truyền chuyện này ra bên ngoài.
Học vũ kỹ của gia tộc khác, nếu truyền ra ngoài, không bị người ta cười rụng răng mới là lạ.
Hồ Tư Ngôn lại nói:
- Không có gì đâu, Tần Vô Song nói, đây là vũ kỹ công kích bình thường, vốn chính là trao đổi cho nhau dùng mà thôi.
Lời này khiến phụ thân Tộc trưởng hắn lại muốn rớt cằm, nửa ngày nói không nên lời. Cái tên tiểu tử Tần gia này, bị con cháu vọng tộc Trương gia đánh một cái, thật sự thông suốt? Như thế nào càng ngày càng yêu dị?
Nhìn thần thái của nhi tử, coi như đã trở thành người sùng bái siêu cấp của người ta rồi. Hắn hiện tại càng ngày càng hoài nghi, sớm hay muộn có một ngày, mình có thể hay không cũng gia nhập hàng ngũ của con?
Hôm nay, Hồ Tư Ngôn cùng Phương Tiểu Trung một đường trèo lên, bọn họ đi đến cuối đường, đây là một đám rừng phi thường bí ẩn, ở cao phía trên, bình dân bình thường căn bản vô lực đến đây.
Hai người nhìn đường cũng không thấy dấu chân mới.
- Tư Ngôn ca, Vô Song ca hôm nay chẳng lẽ không đến đây?
Phương Tiểu Trung nghĩ thấy không thể hiểu.
Lần nào, Tần Vô Song cũng đến sớm hơn bọn họ, mà bây giờ trên đường không có dấu chân, xem ra Tần Vô Song hôm nay không có tới.
- Có lẽ hắn nửa đường trì hoãn, Tần Vô Song là người tu luyện điên cuồng, như thế nào có thể không đến?
Hồ Tư Ngôn cũng đoán không ra, lấy của tính cách Tần Vô Song, không có chuyện đặc biệt, không có khả năng thay đổi kế hoạch tu luyện.
- Hai người các ngươi mau tới đây!
Trong lúc đoán già đoán non thì nghe tiếng Tần Vô Song từ xa truyền đến.
Hai người nghe tiếng sờ soạng, xuyên qua rừng cây rậm rạp về phía trước, đi ước chừng cây số, đã thấy Tần Vô Song ngồi ở trên một khối đá lớn, đối diện một thâm cốc trống trải, nhìn xuống, quả thực là vạn trượng vực sâu, không thể nhận ra.
- Ở đây lại có nơi như vậy a?
Hồ Tư Ngôn cùng Phương Tiểu Trung đi theo Tần Vô Song chạy trên sơn đạo cũng có một tháng, chưa từng tới nơi đây.
- Dưới này chắc có cất giấu bí mật của Đại Thương Sơn?
Tần Vô Song cảm khái nói.
Hai người cũng không hiểu lắm, Phương Tiểu Trung đột nhiên nói:
- Vô Song ca, ngươi hôm nay là như thế nào đi lên? Như thế nào không thấy dấu chân của ngươi a. Theo đường khác trên tới sao?
- Ta theo đường cũ tới, chỉ có điều hôm nay ta cố ý luyện tập một chút thân pháp.
Tần Vô Song thản nhiên nói.
- Cái gì? Theo đường cũ đến? Chân không dính đất? Một cái dấu chân cũng không để lại?
Hồ Tư Ngôn rung động, thì thào thở dài:
- Vô Song, ta hiện tại tò mò, ngươi rốt cuộc luyện đến cảnh giới gì rồi?
Tần Vô Song không đáp, Phương Tiểu Trung lại nói:
- Ta nghĩ là, ta lúc nào có thể luyện đến cảnh giới của Vô Song ca, ha hả.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!