Chương 16: Cuồng nhân tu luyện

Buổi tối ở quận La Giang vừa thông suốt hóa, Tần Vô Song chuẩn bị rạng sáng hôm sau thì xuất phát về nhà, sau đó toàn lực tu luyện, vì Gia tộc Luận phẩm ba năm sau .

Làm cho người ta không nghĩ đến chính là, Tần Vô Song từ quận La Giang xuất phát, một đường quay về trấn Đông Lâm không bị ngăn trở, không gặp được nửa điểm quấy rầy.

Đồng hành cùng hắn là Hồ Tư Ngôn và Phương Tiểu Trung cũng thấy lạ lùng. Dọc đường đi bọn họ lo lắng đề phòng, nghĩ gia tộc Trương gia tất nhiên phái người trả thù, lại cho rằng quan phủ chắc chắn phái người truy nã.

Kết quả đến ranh giới trấn Đông Lâm, vẫn là an toàn không bị ngăn trở. Lúc này cách nhà cũng chỉ là hai ba mươi dặm đường, gần về đến nhà mình, an toàn càng tăng thêm.

- Tư Ngôn ca, chúng ta hẳn là an toàn!

Phương Tiểu Trung hưng phấn nói.

- Đúng vậy, xem ra quan phủ dù sao không phải hoàn toàn chịu sự cưỡng ép của quý tộc Hứa gia, Trương gia.

Hồ Tư Ngôn cũng cảm thấy thoải mái.

Tần Vô Song thầm cảm thấy buồn cười, cũng không đáp.

- Hắc hắc, Vô Song, ngươi nói một chút, việc này có tính là hàn môn đối kháng vọng tộc, hào môn, kinh điển của việc lấy yếu thắng mạnh không?

Hồ Tư Ngôn thoát khỏi khốn cảnh, tâm tình tốt lên không ít.

- Kinh điển cái gì?

Tần Vô Song lạnh nhạt cười:

- Các ngươi nghĩ một đường bình an trở về, thật sự là quan phủ có lương tâm, hoặc là hoàn toàn tỉnh ngộ, theo lẽ công bằng xử lý?

- Chẳng lẽ không phải?

Phương Tiểu Trung chớp mắt hỏi.

- Vô Song, vậy ngươi nói là chuyện gì xảy ra?

Hồ Tư Ngôn đối Tần Vô Song vẫn là tin phục.

- Chính là bốn chữ – Đạt Hề thế gia!

Tần Vô Song cánh tay giương lên, khua roi nện trên lưng ngựa, xe ngựa đi nhanh hơn. Đột nhiên, hắn nghĩ thấy mình có chút nhớ nhà.

Rất muốn lập tức nhìn thấy phụ thân, nhìn thấy tỷ tỷ, loại cảm xúc chờ mong mà người xa quê trở về thật tuyệt vời mà kiếp trước hắn chưa bao giờ thể nghiệm qua…

Trở lại trấn Đông Lâm, ba người ở giao lộ hẹn ước, rảnh rỗi đến Tần gia trang làm khách, lúc này mới chia tay.

Tin tức Tần Vô Song ở quận La Giang đánh chết con cháu vọng tộc, đã sớm đến trấn Đông Lâm cố hương, tin nhảm so với quận La Giang càng thêm khoa trương.

Tần Vô Song điều khiển xe ngựa đi trên đường, người qua đường dù có quen biết hay không, đều tươi cười hướng hắn tiếp đón, cũng không có người đem hắn coi là nhất giới Võ đồng.

Dù cho là người lúc đầu không hợp với Tần gia, nhìn thấy Tần Vô Song cũng thu hồi toàn bộ khinh miệt cùng địch ý trước kia, đổi ra một bộ khuôn mặt tươi cười.

Cảm thụ được ánh mắt và nụ cười phức tạp, Tần Vô Song thầm than: này thế giới thật đúng là khách quan, không có thực lực, đến chỗ nào cũng đều bị người xem nhẹ; có thực lực, lập tức phụ lão hương thân cũng lễ độ hẳn ra.

Tần Liên Sơn sớm nhận được tin tức, biết được nhi tử từ quận La Giang trở về, vui mừng khôn xiết, ở trước cửa đốt pháo nghênh đón!

Tần Tụ xa xa nhìn thấy đệ đệ, chạy tới. Tần Vô Song từ trên mã xa nhảy xuống, kêu lên:

- Tỷ, ta mua cho ngươi không ít thứ đâu.

Nói xong, từ trên mã xa ôm ra một cái hòm đóng gói tinh tế, bên trong đều là son phấn, trang sức xa xỉ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!