Chương 13: Dĩ bỉ chi đạo, hoàn thi bỉ thân

Trương Hiển lần trước không đánh chết Tần Vô Song, còn buồn bực tới hôm nay.

Hơn nữa mấy tháng trước có vụ vu oan, không ngờ thần không biết quỷ không hay xuất hiện hiện tượng kỳ quái, tang vật lại chạy đến ngăn tủ của Hứa thiếu gia, làm cho bọn họ cả đám nghẹn khuất mấy tháng. Bọn họ thật sự là không thể nào lý giải, vì cái gì tang vật hiện ở chỗ Hứa thiếu gia.

Từng có rất nhiều suy đoán, nhưng không ai đem mục tiêu hoài nghi đặt lên Tần Vô Song. Ngược lại, trong lòng đều ngầm hiểu, đem hoài nghi nhắm ngay vị kia ở ký túc xá số một chữ Thiên…

Bất chấp, Tần Vô Song trong lúc sự việc phát sinh phải nghe nhiều lời nói kín đáo cùng ám chỉ, nói cái gì thân bất chính, không đứng đắn, lại nói cái gì kim ốc tàng kiều.

Nhưng Hứa Đình căn bản không cho là Tần Vô Song có bản lĩnh làm được, ở ký túc xá nam sinh Võ Đồng Viện, chỉ sợ cũng chỉ có vị kia trong phòng số một chữ Thiên, là có khả năng làm được…

Nhưng mà, vị kia cùng Tần Vô Song luôn luôn không có giao tình, lại có lý do gì trợ giúp Tần Vô Song cơ chứ? Vấn đề này vẫn dằn vặt Hứa Đình, thậm chí dằn vặt cả hào môn Hứa gia.

Trương Hiển là người có khả năng được lợi từ Hứa Đình, vẫn là suy xét thay Hứa Đình, không dễ dàng có được cơ hội tốt, như thế nào bỏ qua?

Lần trước Tần Vô Song chết mà sống lại, khiến hắn rất mất mặt. Ở Võ Đồng Viện, bị đồng bạn chê cười, ở gia tộc, bị trưởng bối răn dạy. Mà án oan này, hắn cũng là một trong những người chịu trách nhiệm, sau cũng bị cha mẹ trách vài lần.

Này hết thảy nguyên nhân, đều là bởi vì tên con cháu Tần gia trước mắt này, rõ ràng đã chết, cư nhiên còn có thể sống lại. Hắn kìm nén cũng không phải là một ngày hai ngày.

Gặp Tần Vô Song chủ động đưa ra tính toán nợ cũ, đó là cầu còn không được. Hắn lần trước cùng Tần Vô Song đánh qua một lần, biết lúc đầu thực lực của mình chiếm ưu thế, hơn nữa mấy tháng này học được một môn võ công lợi hại, đối phó Tần Vô Song, nhất định chỉ mất vài phút.

Lần này, nhất định phải một kích trí mạng, để hắn muốn sống cũng không được! Trương Hiển hung tợn nghĩ.

- Hứa thiếu gia, mời ngươi đến làm chứng cho chúng ta, như thế nào?

Trương Hiển đối Hứa Đình nói lấy lòng. Hứa Đình sau khi trải qua sự kiện, cả người âm lãnh rất nhiều, ánh mắt cũng so với trước kia dày đặc không ít.

Giáo huấn lần trước, Hứa Đình lần này lòng dạ càng sâu, trầm ngâm một lát, mới giả bộ một bộ ngữ khí công chính:

- Ân, các ngươi phải một chọi một quyết đấu, chấm dứt vĩnh viễn ân oán, cũng không phải không thể, ta làm trọng tài một lần!

Tần Vô Song thấy bọn họ diễn trò rất thật, cũng không thèm để ý, ngược lại là không kiêng nể gì liếc Hứa Đình, mỉm cười nói:

- Hứa thiếu gia, hạ mình làm trọng tài cho tay sai, loại sự tình này vui lắm sao?

Hứa Đình sắc mặt khẽ biến, dừng ở Tần Vô Song. Hắn có chút không rõ, cái tên con cháu Tần gia ngày xưa thấy mình giống như chuột gặp mèo, khi xuất hiện lại ở Võ Đồng Viện, tựa hồ tính tình thay đổi a.

Bọn họ sở dĩ nhẫn mấy tháng, kỳ thật là do cao cấp học viện gây áp lực. Bắt bọn họ muốn nháo sự cũng phải chờ một thời gian, đừng đang ở nơi đầu sóng ngọn gió mà tiếp tục nháo, bằng không Tần Liên Sơn lại nháo đến quan phủ, quan phủ đối đãi không tốt. Về phương diện khác, cũng có chút kiêng dè mà không rõ nguyên nhân…

Hiện giờ thật vất vả qua mấy tháng, dần dần bình tĩnh, tóm được cơ hội này, suy nghĩ chính là đoạn gốc rễ Tần gia, đoạt cơ nghiệp Tần gia!

- Trương Hiển, đánh hắn!

- Đánh chết!

Nhóm Võ đồng xem náo nhiệt, đại bộ phận vẫn là nịnh bợ đám người Trương Hiển.

Nhìn thấy đám Võ đồng, một đám thiếu niên thậm chí nét trẻ con còn chưa mất, cư nhiên đã muốn dưỡng thành nhân phẩm tệ hại như vậy, chỉ muốn tiện lợi cho mình, xem ra thế giới này thật sự thực có thể đắp nặn người. Truyện YY

- https://

Trái lại bên Tần Vô Song, Hồ Tư Ngôn cắn chặt môi, hai tay cầm không được xoắn lại với nhau, hiển nhiên là khẩn trương dữ dội; Phương Tiểu Trung lại đứng phía sau Hồ Tư Ngôn, mặt không có chút máu, ánh mắt bối rối, muốn bao nhiêu sợ hãi có bấy nhiêu sợ hãi.

Hiển nhiên, bọn họ đối trận chiến này cũng không có nhiều tin tưởng, dù sao tình hình một lần đối chiến còn rõ ràng ở trước mắt.

Trương Hiển đắc ý dào dạt, sải bước đi vào giữa sân. Âm thầm nổi lên sát cơ, hắn không định triền đấu, dựa vào một kích nhất định trúng tâm, tính toán giết Tần Vô Song.

Tâm tư ấy của hắn, sao dấu diếm được Tần Vô Song hiện giờ?

Tần Vô Song đảo mắt, liền nhìn ra sát khí của hắn. Trong lòng cười thầm, ý tưởng không mưu mà cùng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!