Chương 10: Ai là kẻ mặt người dạ thú

Người minh bạch nội tình bên trong, đều đã ngừng thở, chờ đợi trò hay sắp diễn ra. Thậm chí đã có người bắt đầu dự đoán về phản ứng nổi giận của Vân Đại tiểu thư một khắc sau.

Tần Vô Song bỗng nhiên nở nụ cười:

- Vân Đại tiểu thư, chiếc hòm này, ta khuyên ngươi vẫn không nên mở ra. Những thứ trong đó không lịch sự cho lắm.

Phối hợp với động tác vò đầu bứt tai, "mặt đỏ lên" của Tần Vô Song, dáng dấp như vậy càng khiến những người khác hồ nghi, cảm thấy Tần Vô Song này gần như chắc chắn là có gì mờ ám.

- Mở ra, mở ra, trong đó nhất định là có gì mờ ám.

Một đám quần chúng sôi nổi ồn ào.

Cánh tay của Vân Khinh Yên vừa nhấc, hàn quang lóe lên, một thanh phong mang chủy thủ, vẽ ra một đường hàn quang trực tiếp bổ về phía chiếc hòm.

Rầm~~

Cái hòm bị phân ra làm hai, bên trong tràn ra một đống đồ vật, tất thối, quần áo và đồ dùng cũ, khăn mặt rách… có đủ mọi thứ!

Khóe miệng của Tần Vô Song lộ ra một nụ cười châm biếm, giễu cợt nhìn về đám Võ đồng liên can muốn xem truyện cười. Lẩm bẩm lầu bầu:

- Ai, thật là đáng tiếc, để các ngươi thất vọng rồi.

Vân Khinh Yên liếc mắt nhìn kỹ, nhưng không phát hiện ra vật nàng muốn tìm, không khỏi nhíu mày, đi ra, vẻ mặt hắc tuyến nói thầm:

- Nam sinh các ngươi, tất cả đều mất vệ sinh như vậy sao?

Hứa Đình và Trương Hiển hai mặt nhìn nhau, rồi trừng mắt nhìn Lệ Phi, hiển nhiên là không hiểu, tại sao trong chiếc hòm này không có tang vật trong chờ đợi của bọn họ?

Lệ Phi cũng cảm thấy khó hiểu, vật đều là do hắn tận tay bỏ vào, công phu trong nháy mắt sao có thể không cánh mà bay như thế chứ?

Tần Vô Song cười cười, nổi lên lời nói châm chọc:

- Thật là, những thứ cũ kỹ này ta thu thập không dễ dàng gì, lôi ra một đống như vậy, cũng không giúp ta dọn vào, thật là không hiểu quy củ! Xem ra lễ nghi quý tộc vứt đi hết rồi!

Vân Khinh Yên vốn khó chịu, nghe thấy những lời lải nhải của Tần Vô Song, đột nhiên xoay người, nhìn chăm chú sắc bén vào Tần Vô Song, cảnh cáo nói:

- Tần Vô Song, chuyện tối nay vẫn chưa xong đâu!

Tần Vô Song bĩu môi:

- Ngươi thích xong hay không xong thì có quan hệ gì đến ta? Nhưng ta đã nói trước rồi, ngươi đã lục soát phòng của ta, ký túc xá của những người khác, tất cả cũng không được bỏ qua.

Hắn cũng là kẻ vô cùng lưu manh, khóa trái cửa, dứt khoát đi phía sau Vân Khinh Yên, gia nhập đại quân kiểm tra.

Hứa Đình thấy hắn tích cực chủ động như vậy, trong lòng trái lại có chút hồ nghi, cảm thấy chuyện này rất là kỳ quặc, nhưng nhất thời lại không tìm ra được biện pháp ứng phó.

Tất cả ký túc xá đều kiểm tra qua, đương nhiên là không có chút thu hoạch nào.

Chuyển đến vòng cuối cùng, chỉ còn lại bốn năm gian phòng chưa lục soát.

Một gian trong đó, là cấm khu, thuộc về khu vực số một chữ Thiên, cho dù là Vân Khinh Yên và Hứa Đình, đi ngang qua đó cũng phải rón ra rón rén nhẹ bước chân.

Bởi vì chủ nhân của ký túc xá số một chữ Thiên này là sự tồn tại mà bọn họ hoàn toàn không thể trêu vào, chính là một gã đệ tử thiên tài của Đạt Hề thế gia quyền uy tối cao ở quận La Giang.

Tần Vô Song trái lại tỏ vẻ lười biếng, đi qua gian số một chữ Thiên đó, cố ý vô ý nói:

- Vân Đại tiểu thư, gian ký túc xá này vẫn chưa lục soát, tại sao lại bỏ qua như vậy? Lẽ nào Vân Đại tiểu thư của chúng ta cũng chỉ dám chọn những quả hồng mềm mà cầm thôi sao? Còn có Hứa đại thiếu, Trương công tử, vừa rồi không phải đều cao giọng luận bàn sao? Sao bây giờ lại kinh sợ như vậy?

Trương Hiển thấp giọng uy hiếp nói:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!