Tống Ngọc Lâm: "Tình huống giống cậu kia rõ ràng là không hợp với lẽ thường."
Giang Cảnh Du: "Nghe nói là được người thưởng thức."
Tống Ngọc Lâm cười ha hả: "Cái đó thì đúng là có thiệt, có một lãnh đạo ra mặt khen tên kia."
Giang Cảnh Du nghi hoặc: "Làm sao vậy? Ở đây có gì không đúng?"
Tống Ngọc Lâm: "Chị cũng không biết cụ thể không đúng chỗ nào, nhưng chỉ là vài câu khích lệ, khen ngợi hay gì gì đều không có, việc mà cái cậu kia làm cũng chẳng phải việc gì quá hiếm lạ, vì nhân viên tạm mà, em biết đó, việc nào có kỹ thuật sẽ không để cho bọn họ làm, cho nên chị thiệt sự không hiểu."
Tống Ngọc Lâm: "Vụ này rõ ràng có mờ ám, hoặc chính là cậu ta tiêu tiền nhiều nhất, cho nên mới mua được cơ hội này, hay hoặc chính là một vài trường hợp trong tình huống bình thường không đoán được."
Tống Ngọc Lâm miên man bất định, sau đó tiếc nuối thở dài một hơi: "Tiếc là không có cách nào biết được đáp án ngay, chỉ xem xem có ai hỏa nhãn kim tinh có thể đào ra nguyên nhân hay không."
Tống Ngọc Lâm cảm thấy sẽ không có giấu tiếp nữa đâu, một cương vị công nhân chính thức cũng đủ để làm đám người bỏ lỡ cơ hội nhìn chằm chằm đỏ mắt, nếu như bị bọn họ phát hiện cái gì, không chừng sẽ còn đi tố cáo, đá cái cậu kia ra, vậy là cái cương vị kia sẽ trống ra, bọn họ liền có cơ hội ngồi lên rồi.
"Nếu cái người cùng thôn với em kia cũng có hậu đài như cháu trai phó xưởng trưởng, vậy thì dù cho bị bắt tới cái đuôi nhỏ cũng không ai dám nói, nhưng cậu ta chỉ là một thằng nhóc tới từ nông thôn, nào có hậu đài gì chứ nhỉ?"
Giang Cảnh Du nghĩ nghĩ: "Nhà anh ta không lấy ra được quá nhiều tiền."
Tống Ngọc Lâm: "Cho nên bí mật phía sau vụ này lại càng làm người muốn biết."Đối mặt với đại hỉ sự của cháu trai, Vương Cao Thành mừng qua rồi cũng không biết làm sao mà nó làm được, chỉ là ông ấy cũng biết việc này có chút mẫn cảm, cho nên chúc mừng cháu trai xong liền không có hỏi tiếp nữa, chỉ là nhắc nhở cháu: "Con chú ý nhiều chút."
Vương Bằng Phi cũng biết, hiện tại anh ta bị rất nhiều người nhìn chằm chằm, gật gật đầu: "Chú hai, con biết rồi."
Anh ta thận trọng từ lời nói đến việc làm, ra sức làm việc, trong khoảng thời gian ngắn không có ai nắm được nhược điểm gì của anh ta, chỉ là trong khoảng thời gian này anh ta phải nghe không ít nhàn thoại.
Anh ta còn dọn vào ký túc xá xưởng thực phẩm.
Ký túc xá cũng là thứ khan hiếm, trước kia anh ta chỉ có thể đến ở nhờ nhà chú hai, ngủ dưới sàn nhà, hiện tại anh ta là công nhân chính thức, đã có thể xin an bài ký túc xá rồi.
Sau đó đám bạn cùng phòng của anh ta liền trình diễn một màn xa lánh.
Làm cái gì cũng đều xem như anh ta không tồn tại, nói chuyện cũng vờ không nghe.
Cảm thấy anh ta là đi cửa sau vào, nên cho anh ta nhìn sắc mặt.
Ở đây ai cũng là công nhân chính thức, nền tảng sâu hơn anh ta, hơn nữa còn là tiền bối, vì ổn định, Vương Bằng Phi đều nhịn.
Có vài việc sẽ được phân cho công nhân tạm thời làm, cấp trên vẫn là sẽ tiếp tục phân cho anh ta làm, anh ta cũng nhịn.
Lúc này, có thể vượt qua cửa ải này mới là quan trọng nhất.
Vương Bằng Phi tự nói cho mình, anh ta nhất định phải nhịn.
Vốn dĩ Vương Bằng Phi đang hơi bị phiêu vì cái thân phận công nhân chính thức này, nhưng rất nhanh, anh ta đã bị những tình huống trong hiện thực này ép cho làm đến nơi đến chốn, nói ít làm việc nhiều.
Anh ta phát hiện ra bây giờ mình đi đâu cũng có người nhìn chằm chằm anh ta, còn thường thường có người tới trước mặt anh ta khiêu khích: "Ba mẹ tao đều là người thành phố, tao cũng đã làm nhân viên tạm trong xưởng được 5-6 năm, kiểu gì cũng nên đến phiên tao, hộ khẩu mày không phải trong thành, thời gian làm nhân viên tạm cũng không dài, dựa vào cái gì mày được chuyển chính thức?"
Dựa vào cái gì?
Trên mặt Vương Bằng Phi không trả lời, nhưng trong lòng anh ta lại cười lạnh nghĩ: Bởi vì mày ngu, tao không ngu, cho nên hiện tại người thành công nhân chính thức là tao, không phải mày.
Vì hiện tại Vương Bằng Phi làm mình được dương mi thổ khí, lúc nhà được 2 con cá, Giang Kiều cố ý đề nghị với Lưu Phán, "Mẹ, khó được có cá ăn, con đi đưa cho anh Bằng cũng nếm thử luôn nhé."
Lưu Phán rất vui vẻ: "Con nhớ thương nó, vậy đưa một con qua đó đi, cũng mang theo cơm nữa, đợi chút nữa mẹ chuẩn bị cho con một hộp cơm, con không cần đi quá sớm, chờ nó tan tầm rồi hẵng đưa qua để đừng quấy rầy nó làm việc. Chồng con nó được cấp trên nhìn trúng, đang đúng là lúc phải biểu hiện, có lẽ qua hai năm nữa chúng ta có thể nghe được tin tốt nó thăng chức."
Lưu Phán mặc sức tưởng tượng.
Giang Kiều tán đồng mười phần, nhìn sắc trời một phen, thời gian cũng được tầm tầm rồi, cô ta xuất phát.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!