Chuyện Lưu Toàn bị đánh này bay nhanh mà truyền khắp thôn Thượng Trang, chẳng bao lâu sau liền truyền đến tai Giang Cảnh Du.
Giang Cảnh Du không biết có phải vì mình giúp nguyên chủ ra một hơi cho nên mới cảm giác trên người nhẹ nhàng không ít hay không nữa.
Khi chuyện đó truyền đến bên tai cô, cô phát huy kỹ thuật diễn của mình, ra vẻ mặt nghi hoặc: "Còn có việc này? Ai làm thế?"
Việc này cũng làm Giang Kiều nghĩ cả trăm lần cũng không ra, cô ta có chút gấp gáp: "Đúng vậy, ai làm? Hàng xóm Lưu Toàn không có một ai phát hiện, Lưu Toàn cũng nói không nên lời là nguyên do gì, chị, chị cảm thấy sẽ là ai?"
Trong lòng Giang Kiều hoài nghi nhất chính là Giang Cảnh Du, vì muốn nói gần đây Lưu Toàn đắc tội ai, ngoài Giang Cảnh Du không còn ai khác, chị ta chính là thiếu chút nữa bị Lưu Toàn đắc thủ, nếu chú ba bọn họ ở đây, căn bản là không cần hoài nghi thêm, nhưng mà đám chú ba căn bản là không ở trong thôn!
Thậm chí là trong nhà một người đàn ông thành niên cũng không có!
Vậy đây rốt cuộc là ai làm? Đời trước không có chuyện như này.
Giang Kiều có một loại cảm giác bất an vì sự việc đã thoát ly tầm khống chế của cô ta.
Hiện tại cô ta muốn sự việc mau chóng trở lại trên "quỹ đạo".
Giang Cảnh Du nghi hoặc: "Cô hỏi tôi? Chị cô lại không phải Lưu Toàn, sao tôi biết được gã đắc tội với ai, cô hỏi như vậy, chẳng lẽ là cô biết cái gì sao?"
Phòng thủ tốt nhất chính là tiến công, Giang Cảnh Du hỏi vặn trở lại: "Sao tôi cứ cảm thấy cô đặc biệt quan tâm Lưu Toàn nhỉ, thế nào, hai người có giao tình sao?"
Giang Kiều lập tức phủ nhận, tay xua đến bay nhanh: "Không không không, sao có thể! Gần đây trong thôn cũng không có chuyện gì mới mẻ, nên giờ không phải nhắc nhiều chút sao, ha ha, ha ha."
Bởi vì chột dạ, rất mau cô ta liền rời đi.
Về đến nhà, sắc mặt Chu Đông Mai không tốt: "Con lại đi nhà cũ xum xoe?"
Giang Kiều không thích nghe lời này: "Mẹ! Con đó nào phải đi xum xoe."
Chu Đông Mai cười lạnh: "Nếu không phải mẹ phát hiện, con liền muốn mang trứng gà đi thăm Giang Cảnh Du.
Còn không phải là đầu va đập chút à, chính là làm ra vẻ, con còn muốn lấy đồ nhà chúng ta qua đó, con có phải ngốc không?"
Chu Đông Mai không chút khách khí: "Mẹ nói với con nha, con nghĩ cũng đừng nghĩ, một phần hời nhà cũ cũng đừng mơ chiếm được!" Chỉ có phần bà ta chiếm hời của nhà cũ thôi!
Giang Kiều ôm lấy cánh tay Chu Đông Mai, làm nũng: "Mẹ, con biết mà, mẹ phải tin con, con cũng không phải cái loại người sẽ để mình chịu lỗ, có đôi khi thoạt nhìn là có hại, nhưng đó là vì để chiếm được nhiều hời hơn......"Giang Cảnh Du đuổi Giang Kiều đi rồi, giờ trong nhà không có ai, cô bèn vào game ngay.
Sáu miếng đất trồng cùng tạo thành một miếng đất lớn hình chữ nhật đằng trước nhà gỗ nhỏ, hiện tại trạng thái của 6 miếng đất này đều là khô nứt, tỏ vẻ chúng đang thiếu nước, sau khi tưới nước thu hoạch rồi mới có thể tiếp tục sinh trưởng.
Lại nhìn kỹ một phen, hai miếng đất trồng cải trắng, bốn miếng đất trồng bí đỏ, đều đã sắp chín.
Tính toán thử một chút, từ lúc bắt đầu gieo đã qua đi gần 4 tiếng, cải trắng là 2 tiếng thu hoạch, bí đỏ là 3 tiếng mới chín để thu hoạch, nhưng nếu gặp phải trạng thái thiếu nước thì quá trình sinh trưởng sẽ đình trệ, hiện tại chính là gặp phải tình huống thiếu nước.
Trừ phi vẫn luôn chờ ở đây, vừa thấy đất khô nứt là tưới nước ngay, chứ không đều sẽ gặp phải loại tình huống này.
Bởi vì việc này, Giang Cảnh Du vừa tìm được cơ hội liền vào xem xem.
Mỗi một lần đều phải điều tra cẩn thận, chứ không có cách nào, nếu cô vào đây, thân thể cô ở thế giới hiện thực sẽ liền biến mất, này đây nếu mà có những người khác ở đây, không chừng sẽ cho rằng cô là yêu quái.
"Rào rào ——" Cô tưới nước cho một đám 6 miếng đất, ngay lập tức, tình trạng khô nứt của đất đai biến mất, khung thu hoạch trên không cũng hiện lên một nhãn chờ thu hoạch.
[ Có nhấn nút thu hoạch hay không?]
[ Có.]
[ Chúc mừng bạn thu hoạch được cải trắng bình thường x2]
[ Chúc mừng bạn thu hoạch được bí đỏ chất lượng tốtx4]
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!