Đối mặt với cái nồi đen trời giáng đến từ thôn Tế Liễu cách vách, Cố Hướng Hằng xoa xoa cái trán: "Lời này của đội trưởng Tống cũng thật là không hợp lý lẽ, trước lúc các người nuôi gà thôn bọn tôi cũng chẳng hề hay biết, sao mà giờ nghe ông nói là cứ như là tôi bắt các ông đi nuôi gà vậy?"
Tống Hữu Dư nóng nảy: "Đội trưởng Cố, cậu thật sự thấy chết không cứu sao? Mọi người có ai không biết năm ngoái đại đội các cậu dựa vào nuôi gà nuôi heo kiếm lời được không ít tiền? Năm nay mọi người đều muốn học tập theo cậu, hiện tại học cho đã học cho xảy ra chuyện nè, người phụ trách nuôi gà của đại đội tôi đều phải khóc."
Cố Hướng Hằng: "Gà bị bệnh thì ông phải đi kiếm trạm thú y đi chứ, ông đừng có nói với tôi là ông chưa có sang bên đó tìm người giúp."
Thế thì không phải, Tống Hữu Dư vẫn là bảo người đến trạm thú ý tìm nhân viên kỹ thuật tới, nhưng mà ông ta nghĩ ngợi lại thấy không đúng, chuyện này thôn bên cũng có trách nhiệm, vì nhìn đám gà thôn nhà mình một cái, rồi nhìn nhìn lại gà của bọn họ đi, bọn họ chắc chắn là lưu lại một tay, cho nên mới sẽ như vậy.
Nếu có thể đủ để nương cơ hội này biết rõ ràng bí quyết vì sao cái thôn này nuôi nhiều gà đến vậy, hơn nữa đã hơn 1 năm rồi cũng chẳng thế nào bị bệnh, cũng không có nghe nói bị tổn thất gì lớn, vậy thì càng tốt.
Hơn nữa nuôi gà có thể đẻ trứng ăn thịt, vụ này ai ai cũng biết, nhưng mà nếu mi muốn chúng nó cần mẫn đẻ trứng, vậy thì không thể cho chúng ăn quá kém, mà chỉ ăn cỏ không thôi là rất khó chóng lớn.
Cho nên vị đội trưởng Tống này mặt ủ mày ê là thật, cảm thấy Cố Hướng Hằng có trách nhiệm là thật, mà ông ta muốn đào ra được bí quyết nuôi gà của thôn Thượng Trang lại càng thật hơn.
Vị đội trưởng Cố này trẻ tuổi đến vậy, làm việc giỏi giang, nhưng không đại biểu cho những phương diện khác của cậu ta cũng giỏi, không chừng bởi vì khá là trẻ nên càng "vô tư" hơn, vậy thì người kiếm lời chính là ông ta.
Nghĩ thông suốt cái ý nghĩ kia của ông già này, Cố Hướng Hằng vừa bực mình vừa buồn cười.
Anh cũng không có ý muốn bảo vệ cái gọi là bí quyết này quá chặt chẽ, nhưng mà anh phải bảo đảm để thôn Thượng Trang của mình ăn được chỗ tốt đến trước vụ cuối cùng, mà giờ mới qua 1 năm thôi, anh sẽ không công khai nhanh đến vậy.
Về sau cải cách mở cửa có câu nói là giàu trước kéo người sau giàu lên, nhưng giờ bọn họ còn chưa có giàu lên đâu, nói muốn kéo mọi người cùng nhau giàu có thì quá sớm rồi.
Nếu mấy vị kia tự mình đi nghiên cứu hay đến tỉnh thành học tập, thế thì chẳng có gì để nói, nhưng mà thôn của anh mới vừa thành quy mô thôi, người khác đã muốn dùng tay không hốt thành quả đi mất, cái này không được à nha.
Tuy không vui với cái lòng tính kế của vị đại đội trưởng Tống này, nhưng mà chuyện này có thể lớn có thể nhỏ, nếu mà đám gà kia bị bệnh truyền nhiễm gì, đó chính là chuyện lớn.
Trách nhiệm thì chẳng liên quan xu nào với anh, nhưng tình huống bên kia vẫn phải đi tìm hiểu rõ.
Lúc anh đi đến thôn Tế Liễu, chuồng gà thôn Tế Liễu đã có kỹ thuật viên của trạm thú ý đang xem xét là bị bệnh gì, vẫn là người quen, vị kỹ thuật viên Phương kia.
Vừa tới nơi là mày Cố Hướng Hằng liền nhíu lại, vì chuồng gà này chỉ là một miếng đất nho nhỏ, không gian để mấy con gà kia chuyển động cũng không lớn, cái nữa là trên mặt đất cơ bản là không có chút màu xanh lục nào, hoặc là một đám phân gà thật dày, hoặc là lớp đất đá bị xúc đi mất một tầng.
Làm như thế kia là kiểu chờ phân gà được tích đến một độ dày nhất định sẽ xúc đi cả đất lẫn phân mang đến chỗ khác ủ phân.
Nếu đối lập với thôn Thượng Trang của bọn họ, chuồng gà thôn Tế Liễu này chẳng những không đủ không gian hoạt động cho lũ gà, không có thực vật xanh, đồ ăn cũng không tốt.
Anh nhìn thức ăn chăn nuôi bị chất đống ở bên cạnh một cái, chỉ dựa vào cỏ và một chút ít cám, còn có thêm một chút cá con hay tôm tép nhỏ mà đám nhỏ vớt về cho ăn, quá ít.
Nguyên nhân bệnh thì giờ còn chưa biết, nhưng hoàn cảnh sinh tồn của bầy gà này, Cố Hướng Hằng thấy mà ngầm lắc đầu.
Tống Hữu Dư hỏi: "Đại đội trưởng, cậu cảm thấy là vấn đề gì?"
Cố Hướng Hằng: "Cái này phải hỏi nhân sĩ chuyên nghiệp."
Nhìn cái bộ dáng bệnh ưởng ưởng kia của đám gà, còn thật sự có khả năng lây bệnh cho những con gà khỏe mạnh khác.
Anh tính toán lúc về sẽ lập tức an bài một trận tiêu độc, sau đó cấm người khác dẫn người xa lạ đi vào, vì nếu không cẩn thận để gà bị lây bệnh, vậy tổn thất sẽ cực nặng nề thê thảm.
Người của thôn Tế Liễu nhìn thấy tình huống không ổn đã cách ly gà trước rồi, họ nhốt mấy con gà bệnh bệnh chung với nhau, những con khỏe mạnh khác thì đều chuyển dời sang chỗ khác. Bọn họ cũng sợ bị lây bệnh tiếp.
Kỹ thuật viên Phương xem kỹ một lần lại một lần cái bệnh này, sau đó kê thuốc. Không phải cúm gà, còn may đó, nhưng mà cũng phải uống thuốc.
Tống Hữu Dư thấy thịt đau ghê gớm, vì thuốc cũng cần tiền mua nha, hơn nữa ông ta còn không có được câu trả lời từ Cố Hướng Hằng.
"Cậu nhìn xem, bọn tôi cho tụi nó ăn mấy cái này. Sao mà gà của thôn các cậu có thể lớn nhanh đến vậy?"
"Các cậu lấy đâu ra nhiều lương thực đến thế để nuôi gà?"
"Gà bọn tôi ăn tạp, sâu hay cá nhỏ hay tôm nhỏ, rồi rau dại, cái gì cũng cho ăn một chút."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!