Chương 4: Trùm Bao Tải An Bài Liền!

Giang Cảnh Du muốn biết mục đích của Giang Kiều, bởi vậy khi Giang Kiều chủ động xáp tới mới không có chối từ, Diệp Hồng Tú nhìn thấy Giang Kiều tới rồi đó, nhưng bà vẫn bảo Giang Cảnh Tường đuổi kịp: "Giang Cảnh Tường tay chân nhanh nhẹn, nó sẽ không chậm trễ chuyện của mấy đứa đâu, mà nó cũng phải đi cắt cỏ heo.

Giang Cảnh Tường, con đuổi kịp đi."

Giang Kiều nói cười như yến hót: "Cảnh Tường cũng thật cần mẫn, còn nhỏ tuổi đã có thể làm việc giúp cho nhà mình rồi."

Giang Cảnh Tường nghe thấy khích lệ mình, đắc ý đến ưỡn ưỡn ngực: "Cỏ heo nhà bọn em đại bộ phận đều là em cắt!" Cuối năm giết heo cậu nhóc có thể ăn nhiều thêm mấy miếng thịt heo đó!

Vì thịt heo này, cậu cắt cỏ heo cần mẫn lắm, tình nguyện thiếu chút thời gian đi chơi với tiểu đồng bọn một lát cũng phải đi cắt cỏ heo.

Giang Cảnh Du nhịn không được mà liếc mắt nhìn Giang Cảnh Tường một cái, cậu nhóc con mới 5 tuổi, đã hiểu chuyện vậy rồi!

Ở đời sau, cái tuổi này còn chưa đi học tiểu học đâu, không phải đồ gấu con đã có thể làm cha mẹ ông bà a di đà phật rồi, nhưng ở cái niên đại này, con nít lớn như vậy làm những việc trong khả năng cho phép giúp gia đình lại là chuyện quá đỗi thường thấy.

Lại lớn thêm mấy tuổi là có thể kiếm công điểm rồi.

Giang Cảnh Tường quen cửa quen nẻo mà cõng sọt lên: "Chị, em biết chỗ nào có rau dại non, cỏ heo cũng có luôn, đi với em, đó chính là chỗ tốt mà gần đây em mới phát hiện đó."

Ở khoảng cách gần sớm đã bị lựa lặt đi gần sạch rồi, bọn họ chỉ có thể đi đến chỗ xa hơn.

Nhìn cái hướng đi này của Giang Cảnh Tường, trong lòng Giang Cảnh Du chợt động.

Đây là hướng đi vào trong núi.

Hiện tại vừa lúc cô muốn đi xem thử tình huống trước.

Thôn Thượng Trang dựa núi gần sông, hồi thiên tai dựa vào núi non sông nước này mà không biết đã nuôi sống bao nhiêu người đã gần sống không nổi, nhưng nếu mà không có chút bản lĩnh, núi sâu cũng là nơi có thể muốn mạng người.

Trên đường đi Giang Cảnh Tường nói ngay đến chuyện này: "Chúng ta đi vào núi đầu sói, năm ngoái còn có người nghe thấy sói tru, may mà bầy sói không có quẹo đến chỗ thôn Thượng Trang chúng ta đó." Vẻ mặt cậu may mắn: "Sói sẽ ăn con nít, nếu tụi nó tới, em liền nguy hiểm rồi."

Mấy đứa con nít không nghe lời, câu nghe được nhiều nhất từ người lớn trong nhà chính là quay đầu lại sói tới ngậm mi đi.

Giang Kiều nhịn không được cười nhạo: "Cảnh Tường em yên tâm, chỗ chúng ta đây nhân kiệt địa linh, sẽ không có sói xuống núi."

Cô ta chính là trọng sinh, điểm này vẫn là biết đến, chỗ bọn họ từ nay về sau đều không có bầy sói đến thăm.

Núi đầu sói là một ngọn núi lùn, mà sẽ có một cái tên hung hãn như thế hoàn toàn là vì nó trông rất giống đầu sói, mà trên thực tế ở vành ngoài núi non này, người cắt cỏ bổ củi ở đây nhiều, vẫn là khá an toàn.

Khi sắp sửa đi đến chân núi ấy, Giang Cảnh Du thấy được Lưu Toàn vội vàng đi ngang qua trên một con đường nhỏ khác.

Hắn ta cúi đầu, trên người còn mặc bộ quần áo rách tung tóe lại lôi thôi lếch thếch mà Giang Cảnh Du từng thấy kia nữa, chẳng biết là vội vàng đi đâu nữa.

Này đây đã nhắc nhở Giang Cảnh Du: Trùm bao tải, an bài liền.

Giang Kiều cũng thấy được, mắt nhíu lại, Lưu Toàn? Sao gã ta lại ở đây?

Cô ta nhìn thoáng qua Giang Cảnh Du, muốn phát ra chút động tĩnh gọi Lưu Toàn tới, tốt nhất là gã ta với Giang Cảnh Du dây dưa không thôi, phát sinh chút gì đó, nhưng mà vừa thấy gần đây trừ bỏ ba người bọn họ còn có những người khác nữa, thế mới đánh mất ý niệm này.

Nếu Lưu Toàn muốn làm chút gì đó, cô ta nên chạy hay là không chạy đây?

Nếu không phải tình huống bất đắc dĩ, Giang Kiều không muốn nhấc lên quan hệ với Lưu Toàn.

Giang Kiều rõ mười mươi cái gã kia vô lại cỡ nào, nếu mà để gã ta biết là cô ta lợi dụng gã, chắc chắn là phải trả cái giá không nhỏ mới có thể tống cổ gã đi.

"Chính là chỗ này!" Giang Cảnh Tường dẫn hai người họ đi được một đường núi, lại đi được thêm một đoạn đường nhỏ bị bụi cỏ rậm rãi che phủ kín mít, quẹo mấy vòng, rốt cuộc mới tới cái chỗ tốt trong miệng Giang Cảnh Tường nhắc tới.

Giang Cảnh Du nhìn một chút, nơi này không lớn, nhưng mà có lẽ là đường khá quanh co, nên đã có đoạn thời gian không ai tới.

Rau dại chỗ này đã cao lại non, cỏ heo cũng có cả tảng lớn ở kế bên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!