Chương 38: Level 15

Từ Thanh Tùng là bạn nối khố của Cố Hướng Hằng, từ sau khi anh về quê, bọn họ vì một chút chuyện mà gặp gỡ, lại lần nữa nối lại giao tình. Cố Hướng Hằng không đến mức làm việc thiên vị, nhưng mà ở trên một vài việc, anh cũng hy vọng cuộc sống của Từ Thanh Tùng có thể càng ngày càng tốt.

Bởi vì thôn Thượng Trang muốn phát triển nghề chăn nuôi, Cố Hướng Hằng hỏi ý kiến của Từ Thanh Tùng xong thì liền phân anh chàng đi nuôi gà.

Hiện tại gà với vịt mỗi bên chiếm nửa giang sơn, gà thì nuôi trong núi, vịt thì nuôi ven bờ hồ.

Trứng vịt có thể làm hột vịt muối, trứng vịt bắc thảo vân vân, hạn sử dụng lâu hơn, chủng loại lại khác nhau, còn có thể mở rộng nguồn tiêu thụ nữa.

Về phần nói đến khi quy mô lớn hơn, không tiêu thụ đi được, ôi từ đây đến khi đó cách bọn họ quá xa xôi, nên giờ không cần tự hỏi chuyện xa xôi đến thế.

Lúc bọn họ về lại từ tỉnh thành có mang theo một loại meo nấm, sau đó họ liền tìm một căn phòng bắt đầu dựng giá nuôi trồng, là tay mới qua sông thử gieo trồng nấm, phương diện này là Giang Cảnh Du tiếp nhận.

Giang Cảnh Du vẫn là tương đối am hiểu về phương diện trồng trọt, hồi hiện đại còn từng tham quan phòng nấm, giờ cũng có đi theo đến đại học nông nghiệp nghe giảng.

Về phương diện trồng nấm này, trong thôn cũng không có người được chọn nào thích hợp hơn, Giang Cảnh Du liền đảm đương vai trò như cố vấn, vào mấy hôm không cần đi dạy, về cơ bản đều ngâm mình trong phòng nấm.

Ở thời điểm này, bên phần bản thảo, chỉ cần không đứt đoạn, làm người khác không sờ rõ được cô rốt cuộc có bao nhiêu "khoản thu nhập thêm" là được, cô không cần phải vùi đầu vẽ phác thảo mỗi ngày, có cái nữa chuyện vẽ phác họa này cũng phải nhìn linh cảm, chứ cứ đâm đầu mà vẽ, đại não rất dễ bị cơ giới hóa.

Vậy là đến lúc này, gà, vịt, heo và nấm, mỗi một bộ phận có người phụ trách và quản lý bất đồng.

Người trong thôn bọn họ đông đúc, vào thời điểm không đủ ăn thì đấy là khuyết điểm, nhưng mà lúc cần đến lao động thì đấy lại là ưu điểm.

Đại đội trưởng vốn dĩ chính là quản sản xuất, thành tích của Cố Hướng Hằng ở nửa năm trước cũng rõ như ban ngày, năm nay những gì anh đề ra cũng là ý tưởng làm đâu chắc đấy, mỗi lần anh họp cán bộ thôn nhắc tới những ý này, không có ai khởi xướng phản đối cả.

Mọi người dù cho có một ít tư tâm, nhưng ở phương diện này thì ai ai cũng như nhau cả, họ đều hy vọng thôn Thượng Trang càng ngày càng tốt.

Đối với Từ Thanh Tùng mà nói, anh rất rõ ràng mà phát hiện từ sau khi anh bạn nối khố này của mình xuất ngũ chuyển nghề về đây, thôn mình đã phát sinh các kiểu biến hóa như thế nào.

Lão đội trưởng trước kia không phải không làm tốt, ông ấy xử sự công chính, không nghiêng không lệch, ai ai cũng đều nhớ cái tốt của ông, nhưng mà nếu so sánh với đại đội trưởng đương nhiệm mà nói, ông ấy có chút thiếu kiên quyết và tiến thủ.

Có lẽ là bởi vì anh bạn nối khố của mình cũng đủ trẻ tuổi đi, khác với mọi người lo lắng này nọ, bạn thân của anh ấy cũng sẽ không bởi vì quá trẻ tuổi mà không có biện pháp xử lý các hạng mục công việc trong thôn thật tốt, bạn anh ấy thích ứng rất là tốt, lại còn dẫn dắt mọi người cùng nhau tiến bộ nữa.

Năm đầu tiên anh về đây chỉ có nửa năm ngắn ngủi, lúc mới vừa nhậm chức Từ Thanh Tùng còn từng lo lắng thay anh bạn của mình, nghĩ liệu phó đại đội trưởng có ngáng chân anh, làm anh mất uy tín hay không kìa, và kết quả là bạn của anh ấy đã trực tiếp bắt lấy con sâu mọt kế toán kia, cũng chặt đứt một cánh tay của phó đại đội trưởng, để phó đại đội trưởng biết là anh không dễ chọc, rồi sau đó anh còn dẫn mọi người lên núi đi săn, để mọi người được ăn một bữa mặn.

Anh đã thay đổi nhận thức của mọi người về mình từng bước một.

Chờ tới cuối năm, nhìn tiền được chia tới tay kia, mấy người vốn rất có phê bình kín đao vì anh lăn lộn nhiều như vậy cũng không hé răng, vì bọn họ không sợ làm việc, không sợ vất vả, không sợ mệt, họ chỉ sợ không lấp đầy bụng được.

Hiện tại ngay cả phó đại đội trưởng trước kia như con nhím cũng chịu phục.

Có thể nói, anh bạn nối khố này của mình chỉ dùng khoảng thời gian ngắn đã khơi thông được hết trên dưới.

Bạn của anh ấy cũng giống như đại đội trưởng tiền nhiệm vậy, anh xử sự công chính, thiết diện vô tư, lại không mất đi cái bình dân thân thiết.

Mấy hộ khó khăn trong thôn được anh chiếu cố không ít đó.

Có một đại đội trưởng như vầy, là may mắn của thôn Thượng Trang bọn họ.

Hiện tại, nhiệm vụ anh ấy được phân phối là nuôi gà, bởi vì công việc này của anh, ba mẹ của anh lúc nhàn hạ không có gì làm liền thích dạo bộ qua trại nuôi gà, đếm thử coi hiện tại thôn bọn họ có bao nhiêu con gà, lại có mấy con có thể đẻ trứng.

Trong khoảng thời gian ngắn, số lượng cũng sẽ không có biến hóa gì, nhưng mà bọn họ cứ làm không biết mệt.

Không chỉ mình ba mẹ anh ấy có sở thích này, còn có rất nhiều người đó.

Lúc mới đầu bọn họ đều lo lắng nuôi gia cầm như vậy sẽ không cho chúng nó ăn uống đủ no được, về sau rất nhiều người không biết bọn họ lấy đâu ra nhiều giun đến thế, nhưng mà họ biết được là có rất nhiều, có thể cung ứng cho đám gia cầm kia ăn, hơn nữa chúng nó ăn vào đã mau lớn lại khỏe mạnh.

Hiện tại đám gà mái thôn họ đã bắt đầu lục tục đẻ trứng, một ngày anh ấy có thể nhặt tới mấy chục cho đến trên trăm cái trứng gà. Mới đầu anh ấy rất hưng phấn, hiện tại anh ấy đã như chết lặng.

Qua mỗi năm ngày họ sẽ gom đống trứng gà trứng vịt đẻ ra này cùng đưa đến trạm thu mua bán đi, tiền thu được sẽ nhập vào sổ sách của tập thể, một bộ phận dùng cho chi tiêu của tập thể, một bộ phận thì tồn trữ, chờ đến cuối năm lại chia cho mọi người.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!