Chương 36: Thím hai hắn mang thai

Bọn họ lên kế hoạch muốn đi tỉnh thành, nhưng cũng không phải nói đi là đi.

Dự tính là 2 ngày không sai, nhưng phải dôi ra để nếu mà có tình huống bất ngờ gì xảy ra làm cho phải lùi ngày, hoặc là bỏ lỡ chuyến xe nữa, ví dụ như xe lửa hiện tại khá là dễ bị trễ, vì xảy trục trặc. Bọn họ muốn về nhưng trong 1 ngày chỉ có chuyến về vào chạng vạng kia, nếu mà bỏ lỡ, cũng sẽ không về được. Giang Cảnh Du còn dễ nói, cô chọn cái ngày không có tiết mà đi là được.

Còn Cố Hướng Hằng thân là đại đội trưởng, có rất nhiều việc phải làm, cho nên anh phải xử lý tốt mọi chuyện trước đã rồi mới đi được.

Vậy thì nếu có chuyện gì, bọn họ ở lại tỉnh thành 3-4 ngày cũng không cần lo lắng chỗ này.

"Lịch xịch —— lịch xịch ——." Xe lửa lấy tốc độ quy luật mà đi, mang theo bọn họ đến tỉnh thành. Tới tỉnh thành rồi, bọn họ đến trạm thứ nhất — nhà xuất bản Hồng Dương, tìm biên tập Dương giao bản thảo.

Còn có một mục đích nữa chính là vì biên tập Dương là dân địa phương, nếu bọn họ xin cố vấn về một chút chuyện liên quan đến nông nghiệp, có lẽ ông có thể có kiến nghị khác.

Sau khi biên tập Dương nhận bản thảo của cô, nghe thấy cô hỏi cái này thì: "Hai người nếu muốn tra tìm tư liệu về chăn nuôi, có thể đi đến đại học Nông nghiệp." Ông suy nghĩ một chút, "Thầy Lưu phụ trách đề tài có liên quan đến nuôi dưỡng thỏ, còn có giáo sư Tần, ông ấy có một cái đề tài nghiên cứu về nuôi dưỡng ở nông thôn, hình như là nuôi gà hay nuôi heo gì ấy, trước đó tôi có nghe người ta nhắc tới, có lẽ có thể giúp được hai người."

Đây là niềm vui ngoài ý muốn, Giang Cảnh Du nói lời cảm tạ với ông: "Cảm ơn, thật sự là rất cảm ơn." Có mục tiêu rồi lại đi tìm, đúng là thuận tiện hơn.

Nhìn ngó trái phải thấy không có ai, Giang Cảnh Du đè thấp giọng: "Biên tập Dương, vợ chồng bọn tôi khó được mới tới tỉnh thành một chuyến, còn muốn mua chút đồ, nhưng mà bác biết ở nông thôn sao đó, phiếu trên tay bọn tôi không đủ, bác có biết chỗ nào không cần phiếu hay không?"

Biên tập Dương trước hết là nghĩ tới 200 tệ kia, đấy là tự tay ông gửi ra ngoài.

"Cô muốn mua cái gì?" Nếu trên tay ông có, có thể san một chút phiếu cho cô.

Giang Cảnh Du: "Tôi muốn mua một ít lương thực tinh, vải dệt, còn có đồng hồ nữa."

Biên tập Dương: "......" Đồng hồ, xác thật là phiếu này rất khan hiếm, chẳng qua cũng rất đắt đỏ, một cái đồng hồ phải hơn 100 tệ, đây là muốn dùng một lần xài hết luôn 200 tệ sao?

Ông do dự một chút, nhanh chóng chấm ngón tay dùng nước trà viết xuống một cái địa chỉ trên bàn, sau đó lại lau đi: "Hai người không có đủ phiếu, chỗ tôi còn có một ít phiếu vải, cầm đi đi."

Giang Cảnh Du cũng sẽ không lấy không đồ đạc của ông, cô lấy ra một miếng thịt khô ở trong cái túi mang theo bên mình: "Đây là bọn tôi làm lúc giết heo ăn tết, biên tập Dương nếm thử."

Chối từ vài lần, lúc này biên tập Dương mới nhận lấy.

Tươi cười trên mặt cũng chân thành hơn.

Tiền lương với phiếu định mức của ông cũng không ít, nhưng sau lưng còn có cả một gia đình, áp lực nuôi gia đình cũng không nhỏ.

Tiếp theo đây bọn họ trực tiếp đến đại học Nông nghiệp, bảo vệ nghe thấy bọn họ nói mình là từ nông thôn cố ý tới đây xin cố vấn một ít vấn đề về chăn nuôi thì biểu hiện rất tốt đẹp thân thiện, kiểm tra thư giới thiệu và các loại giấy tờ xác minh thân phận linh tinh xong thì liền dẫn bọn họ tới một mảnh đồng ruộng.

Đại học Nông nghiệp rất lớn, nơi này có rất nhiều khu vực liên quan đến ngành nghề trồng trọt và chăn nuôi. Dân lấy ăn làm đầu, quốc gia bọn họ vẫn luôn rất coi trọng phương diện này.

Lúc bọn họ tới, thầy Lưu làm chuyên đề nuôi thỏ đang ngồi xổm bên bờ ruộng, nghiên cứu đồ ăn cho đám thỏ.

Nghe được ý đồ đến của bọn họ, thầy bảo một người trẻ tuổi bên cạnh mình đi ra: "Tiểu Trương, cậu đi hỗ trợ giải đáp nghi hoặc cho hai vị đồng chí này, cũng có thể dẫn bọn họ đến tham quan chuồng thỏ của chúng ta." Ông ấy rất bận.

Thầy còn lấy một cuốn tạp thư của mình ra cho bọn họ mượn, liệt kê ra một đơn sách: "Hỏi thì có lẽ không hỏi rõ ràng lắm, nếu hai người còn muốn hiểu biết toàn diện hơn, có thể đi tra tìm mấy cuốn sách này."

Cố Hướng Hằng vươn tay nắm chặt tay ông ấy: "Thật cảm ơn thầy Lưu."

Tiểu Trương rất trẻ, tuổi phỏng chừng cỡ 20, đối phương cũng cảm thấy thế đấy, anh ta cảm thấy vị đại đội trưởng này quá trẻ tuổi so với những đại đội trưởng khác.

Cố Hướng Hằng: "Tôi là bộ đội chuyển nghề trở về."

Đồng chí tiểu Trương bừng tỉnh ngộ ra, sau đó rất là kính nể: "Thì ra là thế, đồng chí Cố, anh đến bên này với tôi, chỗ chúng tôi nuôi thỏ có......"

Đồng chí Tiểu Trương bắt đầu chải vuốt lại từ đâu đến đuôi, từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ cho bọn họ, Cố Hướng Hằng vừa nghe vừa ghi chép, lúc tới thư viện rồi, đám sách trên đơn có cái tìm được rồi, có cái thì chưa.

Cố Hướng Hằng muốn mua về.

Đồng chí tiểu Trương: "Việc này để tôi giúp anh làm nhé."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!