Nông trường Hồng Thạch.
Vào hôm giao thừa, có người thông báo Chương Dung với Giang Minh Nghi và vợ chồng nhà họ Phương đi lấy bưu kiện.
Lúc lấy bưu kiện, người kiểm tra kia không có khó xử bọn họ, chỉ kiểm tra đơn giản xem trong bưu kiện có gì đó không nên có hay không, xong rồi thì để bọn họ lấy đi.
Bưu kiện này đối với bọn họ mà nói là niềm vui ngoài ý muốn.
Nông trường Hồng Thạch có không ít nơi đều là đất kiềm đất mặn, lại còn nữa là vùng núi chiếm đại bộ phận kìa, nên lương thực sản xuất không nhiều lắm, nhưng mà bọn họ chỉ có thể tự cấp tự túc, còn muốn bên ngoài chi viện là khỏi cần nghĩ.
Chỗ này sản xuất được ít đồ ăn, vậy thì những người bị cho học tập cải tạo ở chỗ này như bọn họ tất nhiên sẽ không có cách nào được ăn ngon, ngày nào cũng phải ăn ngũ cốc hỗn hợp, rễ cỏ rồi rau dại cũng phải ăn nữa.
Hai vợ chồng Giang Minh Nghi gầy rất nhiều, nếu mà để Chương Học Tri xuất hiện trước mặt bọn họ, chắc chắn sẽ không thể tin được.
Giang Minh Nghi còn bị bệnh một trận nữa, mà ở đây thiếu thầy thiếu thuốc, lại không có đủ lương thực bổ sung nữa, nên đến giờ còn chưa khỏi hẳn.
Hiện tại nhận được bưu kiện này, trong lòng hai vợ chồng cũng dâng lên chờ mong.
Mở bưu kiện ra, thứ đầu tiên ánh vào mắt chính là một chiếc áo len có chút cũ, được đặt ở trên cùng.
Vốn dĩ Chương Học Tri muốn gửi đến một chiếc mới, sau đó lại bị Giang Nguyên Đồng cản lại, đổi thành cái cũ này.
Xếp phía dưới là 2 đôi giày, lại dưới nữa là một túi khoai lang khô to, bên cạnh đó còn có vài cái bọc bọc kín mít không rõ vật phẩm.
Giang Minh Nghi nhìn thấy một phong thư đặt ở áo len, mở ra đọc.
Hiện lên trước mắt chính là nét bút quen thuộc của con trai, xem mà hốc mắt bà hơi chua xót. Xoa xoa khóe mắt, lúc này mới tiếp tục đọc.
"Ba mẹ, hiện tại ba mẹ có khỏe không?
Con ở chỗ ông ngoại rất tốt, hiện tại con cao hơn một chút, em trai cũng nặng hơn trước một ít, không có gì không thích hết, chỉ là lúc mới đầu con không quá quen, nơi vậy chắc ba mẹ cũng sẽ có chút không quen nhỉ......"
Anh chàng gửi cho ba mẹ một miếng thịt khô cỡ 1 cân, 2 cân gạo, nửa cân đường đỏ, non nửa túi muối, mặt khác còn có rau khô và khoai lang khô.
Trừ bỏ thịt khô, vài món đồ tốt như đường đỏ và muối vân vân sợ có người lấy đi nên được đặt trong túi đựng khoai lang khô.
Còn có nữa chính là anh đã xin nhờ Phương Minh Nguyệt làm một ít thuốc viên, phân loại cất kỹ, dựa theo bệnh trạng có thể tự mình dùng.
Mặt khác chính là cặp giày kia, giày bọn họ phải đeo vào cho ấm, là tỉ mỉ làm đó.
Nhìn đến dòng này, Giang Minh Nghi vốn đã có kinh nghiệm liền lấy miếng độn giày ra lắc lắc, sau đó nhéo nhéo chính giữa, cuối cùng lấy ra một miếng đá sắc bén làm lưỡi dao mà xài, bắt đầu hủy đế giày.
Quả nhiên, thấy được một ít tiền với phiếu ở chỗ này.
Sau khi đếm rõ ràng có bao nhiêu rồi, Giang Minh Nghi lại cất về nguyên dạng.
Miếng thịt khô kia đã không thấy đâu, nhưng mấy cái khác thì thật vẫn còn đây.
Cũng không biết nó bị người đưa thư lấy mất giữa đường hay là sau khi đưa tới nông trường thì bị lấy đi nữa. Mà giờ bọn họ không có quyền lợi truy cứu, nhưng có mấy thứ này cũng có thể để bọn họ có một cái tết tốt.
Trước kia, mấy thứ này bọn họ muốn có được cũng không cần phí công sức gì, mà giờ nhìn thấy, lại phảng phất như đã qua mấy đời.
Đặc biệt là thuốc viên, thật sự đã giúp đỡ rất nhiều.
Nhìn bốn phía chung quanh, bọn họ ở trong lều cỏ, lều này dùng nhánh cây và ván gỗ làm ra, còn có cái ổ dùng rơm rạ trải ra nữa, xem như là giường, nhưng rất nhỏ. Cái giường dùng ván gỗ dựng ra đã chiếm mất nửa không gian của túp lều.
Trừ bỏ giường, còn có một cái rương đan bằng dây mây, bên trong đựng vài món quần áo ít ỏi của họ, bên cạnh chất đống một ít khoai lang xắt sợi nhỏ, rễ rau dại, mặt khác còn có hai cái chén cũ nát, hai đôi đũa, một cái nồi đất bị mẻ một miếng, vậy là hết rồi đó.
Giang Minh Nghi moi rồi moi trong đống khoai lang khô, móc ra được lại không phải chỉ những cái được viết trong thư, mà còn có một vài thứ linh tinh vụn vặt, ví dụ như một bình rượu thuốc trị trật khớp nho nhỏ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!