Hôm nay là ngày lành mà không biết bao nhiêu người của thôn Thượng Trang nhớ thương.
Bọn họ đã giao đủ lương nhiệm vụ rồi, heo nhiệm vụ cũng đã nộp lên, mấy con dư lại trừ bỏ để làm lợn giống đều giết hết trong hôm nay, thôn họ chuyên mời sư phụ tới, lại thêm mấy người vốn dĩ đã biết giết heo trong thôn cùng nhau động thủ nữa.
Đây là việc trọng đại của thôn Thượng Trang.
Hôm nay, mọi người đều vây quanh nhau xem giết heo, chính là đám con nít cũng sẽ không nhịn được mà thò lại gần, sau đó đầu tiên là bị tiếng heo kêu thê lương dọa nhảy dựng, sau đó là nhìn con heo béo núc ních thịt kia ch ảy nước miếng, chẳng muốn động đậy chút nào.
Heo dư lại này đây hồi trước có một bộ phận sẽ bán cho trạm thu mua sau khi đã nộp nhiệm vụ, hiện tại bọn họ muốn biến một bộ phận đó thành một bộ phận của gói quà lớn ăn tết, dư lại chính là chia ra cho thôn dân ăn tết.
Đây là nguồn thịt để ăn tết duy nhất của mấy nhà không nuôi heo đó.
Giang Minh Trí biết giết heo, hôm nay ông cũng lên sàn, Giang Cảnh Đằng thì phụ trợ ở bên cạnh.
Mấy con heo kia cũng biết hôm nay là tận thế, tiếng heo kêu thê lương kia xa hơn nửa cái thôn cũng có thể nghe thấy.
Giang Cảnh Tường chẳng sợ hãi chút nào, đã chiếm trước một chỗ phong thủy bảo địa rồi, nhóc hận mình không thể cũng lớn như anh hai, để có thể giúp đỡ cho ba.
Giang Cảnh Du cũng ở bên cạnh, mặc kệ heo muốn chạy đi cỡ nào, nhưng mà tứ chi của nó đã bị trói chặt cứng rồi, chỉ có thể nhìn chính mình đi về phía tử vong.
Sức giãy của heo sắp chết rất lớn, trừ bỏ có dây thừng trói chặt ra, còn phải có đàn ông tráng niên áp chế để ngừa trường hợp bất trắc.
Sợi dây thừng thô to kia không phải chưa từng có con heo nào liều mạng tránh đi được, sau đó phải phí không ít công sức mới bắt được con heo kia về lại lần nữa.
Mài dao soàn soạt chỉa về phía heo và dê, dao trắng đi vào, dao đỏ đi ra, sư phụ giết heo xuống tay nhanh nhẹn mười phần.
Giang Cảnh Du ở bên cạnh nhìn, heo bây giờ khác với về sau nhiều, vì giống heo nuôi hiện tại chính là heo đen, không có xuất chuồng sớm như heo trắng được tiến cử vào nước vậy, và cũng không có tỉ suất thịt mỡ cao đến vậy, nhưng chất thịt lại tốt hơn heo trắng.
Nhưng nếu có thể lựa chọn, tin tưởng đại bộ phận người vẫn là sẽ chọn heo trắng.
Thời gian xuất chuồng kém gấp đôi lận, khác biệt quá lớn.
Diệp Hồng Tú đứng bên cạnh Giang Cảnh Du, trong tay cầm một cái chậu, đây là chờ khi chia heo sẽ dùng đến.
Nhìn mấy con heo kia, bà mặt mày hớn hở: "Heo thôn chúng ta nuôi ở trong mấy cái thôn phụ cận này cũng coi như là thượng đẳng rồi, nhìn coi béo cỡ nào nha, chắc chắn có thể ra không ít thịt mỡ."
Người chung quanh vội vàng phụ họa, Giang Cảnh Du nhìn thoáng qua, cả đám người đang nhìn mấy con heo kia mắt lập lòe ánh sáng xanh lục, phỏng chừng nói cái gì cũng chưa nghe lọt lỗ tai, trong lòng chỉ nhớ thương tính coi có thể được chia bao nhiêu thịt heo, lại có thể được chia cho bộ vị nào của heo.
Có thể được chia bao nhiêu? Cái đó phải xem biểu hiện lao động của cả gia đình trong một năm này.
Công điểm nhiều, được chia cũng nhiều, còn công điểm ít, được chia ít thôi.
Nhà Giang Cảnh Du 7 miệng ăn, nhưng mà đứng đắn ra đồng làm việc chỉ là 4 người, thuộc về hàng trung đẳng trong thôn.
Tuy không sánh bằng với những gia đình đều là lao động khỏe mạnh, nhưng cũng mạnh hơn mấy nhà tuy có người trưởng thành lại cũng có một đống củ cải nhỏ một chút, về phần trình tự trước sau, cái đó xài biện pháp cũ – rút thăm.
Mỗi người được chia cho phần thịt như nhau là chuyện không có khả năng, cho nên nếu mi may mắn rút được số xếp hàng trước, vậy thì có thể chọn trước, còn nếu xui rút phải số dựa sau, vậy cũng chỉ có thể chọn đồ còn thừa.
"Keng keng keng ——"
Tiếng đồng la vang lên: "Bắt đầu chia thịt đê, mọi người lại đây rút thăm, mọi người xếp hàng trước đã, đừng nóng vội, đừng nóng vội."
Diệp Hồng Tú đẩy đẩy Giang Cảnh Du: "Con đi đi."
Năm ngoái bà đi rút, không được may mắn lắm, lúc này đổi người thử coi.
Bộ phận rút thăm cũng rất đơn giản, chính là trên thăm viết con số, số càng dựa về trước, vậy thì thứ tự càng lên trước. Vận khí Giang Cảnh Du cũng không tệ lắm, vói tay vào rương lấy ra một cái xiên tre, xếp hạng trong 10 số đầu, hàng số 9!
Người chung quanh ồ lên một trận: "Cảnh Du con thiệt là may mắn quá!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!