Chuyện Cố Hướng Hằng đã trở lại là do tình chị em plastic Tôn Khiết của Giang Kiều nói cho cô ta.
Trên mặt cô Tôn Khiết kia còn có chút đỏ ửng ấp ủ ra vì một đường chạy chậm tới: "Giang Kiều, chuyện này là thật đó! Tôi nhìn thấy anh ta, còn có vài người khác nhận ra được anh ta cũng nói đấy là chính chủ không sai được.
Cố Hướng Hằng thật sự đã trở lại, về sau anh ta chính là đại đội trưởng của chúng ta đó!"
Tôn Khiết vừa nói vừa gắt gao nhìn chằm chằm mặt Giang Kiều, nhìn sắc mặt tái nhợt của đối phương, khó khăn lắm mới che giấu được tươi cười bên môi xuống.
Cô ta ho nhẹ hai tiếng, "Giang Kiều, cô làm sao vậy? Cô nói chuyện đi nha, có phải rất ngoài ý muốn hay không? Tôi cũng rất ngoài ý muốn đó, thiếu chút nữa cô liền phải gả cho anh ta rồi."
Đây là chuyên môn chọn chỗ đau của cô ta mà chọc.
Giang Kiều nghe thấy lời đó của Tôn Khiết xong, quả nhiên lộ ra biểu cảm phẫn nộ, trừng mắt liếc cô ả một cái, thả việc trong chuồng heo xuống, cất bước chạy về nhà mẹ đẻ.
Cô ta phải thương lượng cho với mẹ mình cho kỹ.
Đây là có chuyện gì vậy? Tốt nhất là nhờ bà ấy tự mình đi qua xác nhận một chút, cô ta thậm chí đang thầm oán trách trong lòng rằng vì sao Cố Hướng Hằng không chết trên chiến trường luôn đi? Anh ta không biết anh ta trở về sẽ chọc phiền toái lớn cỡ nào cho cô ta sao?
Giang Kiều không phải không biết, cô ta có thể thuận thuận lợi lợi mà giải trừ hôn ước với Cố Hướng Hằng không có lý do gì khác ngoài việc Cố Hướng Hằng ở xa ngoài bộ đội, cách chỗ này không biết bao nhiêu cây số, hơn nữa nhà họ Cố cũng không có người thân cận nào khác trong thôn.
Cha mẹ Cố Hướng Hằng sớm đã mất, hôn ước của bọn họ chính là cha Cố Hướng Hằng định ra trước khi ông ta mất, anh ta còn có đứa em trai với em gái, nhưng mà em trai anh ta đã đi ở rể nhà con gái một của một hộ ở huyện thành rồi, còn em gái anh ta hiện tại còn đang đi học, tuổi còn nhỏ, không có đứa nào xài được hết, bởi vậy vụ cô ta muốn giải trừ hôn ước chỉ cần Cố Hướng Hằng đồng ý là xong chuyện rồi.
Nếu là những hộ khác trong thôn, phỏng chừng đã dẫn người đánh tới cửa khi cô ta mở mồm đề nghị giải trừ hôn ước rồi, mà cũng không có cách giải trừ thuận lợi thế đâu, chảy chút máu là chuyện không thể thiếu.
Hơn nữa vì Cố Hướng Hằng ở trong thôn thật sự là không có thân thích gì, chỉ thừa lại một ông chú họ nội không thân cận và cũng sẽ không ra mặt vì Cố Hướng Hằng, nên chuyện này không có thảo luận bao lâu liền đi qua.
Bữa giờ cô ta cơ hồ không nghe thấy ai thảo luận Cố Hướng Hằng, nhưng nếu đối phương đã trở lại thì khác à, càng đừng nói đến lần này anh ta trở về là làm đại đội trưởng của bọn họ!
Đại đội trưởng nhìn như chẳng thu hút, nhưng mà đối với thôn dân mà nói lại quá quan trọng.
Không có đại đội trưởng đóng dấu vào thư giới thiệu thì bọn họ ngay cả việc đi khỏi thôn cũng đừng mơ.
Nếu mà Cố Hướng Hằng lòng dạ hẹp hòi, ngầm tìm phiền toái cho bọn họ vậy thì càng hỏng bét.
Mặc kệ là nhà chồng hay là nhà mẹ đẻ, bọn họ đều ở thôn Thượng Trang, không trốn chỗ nào được.
Nếu anh ta cố ý phân phối công việc nặng nhọc cho bọn họ thì làm sao bây giờ?
Nếu anh ta cố ý chơi xấu ở chuyện ghi nhận việc làm đã phân phối thì sao đây?
Nếu anh ta cố ý làm khó dễ khi phân lương thì phải làm thế nào đây?
Càng nghĩ, Giang Kiều càng sợ đến cơ mặt co giật.
Lúc cô ta về tới nhà thì thấy được ba cô ta đang mặt ủ mày ê xoay mòng mòng trong phòng.
Giang Minh Bình vốn là đang làm việc dưới ruộng, nhưng mà Cố Hướng Hằng trở lại, chuyện đó lan truyền ra, truyền tới bên tai ông ta, sau đó liền có người không ngừng nói bên tai ông ta những lời kiểu như này:
Cái gì mà con rể trước nhà ông đã về kìa, không đi nhìn hả?
Cái gì mà khi trước giải trừ hôn ước là vì sao vậy?
Rồi gì mà như người làm chú bác ông có cần tới cửa bái phỏng hay không......
Mỗi một câu đều như rải muối trên miệng vết thương của ông ta, ông ta không muốn nghe, bèn trở về nhà, ngồi trong nhà thở ngắn than dài.
Ở trong lòng Giang Minh Bình, người được chọn cho vị trí con rể mà ông ta coi trọng nhất vẫn luôn là Cố Hướng Hằng.
Cuộc đời này ông ta sùng bái nhất chính là một thân quân trang màu xanh lục kia, chính ông ta khi trước đã muốn nhập ngũ đấy, chỉ là không thành, nghĩ đến có đứa con rể là quân nhân rồi thì chờ hai đứa con trai lớn hơn chút liền có thể đi chiêu số anh rể tụi nó tòng quân, trở thành quân nhân quang vinh, kết quả thế nào?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!