Chương 11: Gửi Bài Level 5

Chuyện hôn sự của Vương Bằng Phi với Giang Kiều định rồi, lời đồn vớ vẩn cũng theo đó bớt đi một tí, vẫn là có không ít người tán thành việc hôn nhân này, cảm thấy hai người kia đã da thịt thân mật rồi, vừa lúc trai chưa cưới nữ chưa gả, vậy thành tựu chuyện tốt là vừa lúc.

Trong mấy câu dư luận đó Chu Đông Mai đã ra sức bao nhiêu chỉ có chính bà ta biết.

Còn Giang Cảnh Du vẫn thường xuyên xuất hiện trong miệng người ngoài, người nhà cũ nhà họ Giang đều rất chú ý, kết quả lại phát hiện cô là nên ăn thì ăn, nên uống thì uống, chẳng chậm trễ chút nào, mỗi một ngày trên mặt đều là nguyên khí tràn đầy, nhưng nếu muốn nói biến hóa, cũng không phải là không có.

Cô vừa có rảnh liền viết viết vẽ vẽ gì đó trên giấy, nói là muốn gửi bài.

Vì ủng hộ cô, Giang Nguyên Đồng cho cô một tệ, Trương Lưu Vân với Diệp Hồng Tú mỗi người cho cô 5 mao tiền, Giang Cảnh Đằng thì dâng hết gia sản 3 mao 6 phân tiền của mình lên, ngay cả Giang Cảnh Tường cũng đưa lên 2 phân tiền trân quý của mình cho cô: "Chị ơi, em ủng hộ chị, chị vẽ tốt như vậy, nhất định có thể được tuyển chọn!"

"Chị vẽ xong rồi em có thể xem trước không?" Cậu đưa mắt trông mong nhìn, cảm thấy hình người nho nhỏ chị vẽ quá đẹp, giống y chang trên truyện tranh ấy.

Giang Cảnh Du: "Được thôi, chờ chị vẽ xong rồi, sẽ cho em xem đầu tiên."

Giang Cảnh Đằng mới vừa vào cửa bất mãn: "Chị, còn em thì sao?"

Giang Cảnh Du trầm ngâm: "Vậy hai đứa cùng nhau xem?"

Thế cậu chàng mới vừa lòng: "Chị, chị cũng không thể bất công đó, hai đứa tụi em đều là em trai.

Xem nè, em mò trai sông với ốc đá về nè, xào lăn đi chị."

Giang Cảnh Tường lau miệng một phen, nhớ tới mùi hương bữa xào lăn hôm trước, thơm đến độ cậu nh ỏ ôm lấy vỏ ốc đá hút đi hút lại.

Giang Cảnh Du bật cười, có câu nói là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, lời này còn rất có đạo lý, cô thích ăn, người cả nhà này cũng đều thích ăn, "Không thành vấn đề, trước để đó đi, để ốc với trai nó nhả cát đã.

Trong nhà hết gừng rồi, mấy đứa đi đào chút đi."

"Em đi liền!"Chuyên ngành Giang Cảnh Du học hồi ở hiện đại là ngôn ngữ Hán, sau khi tốt nghiệp thì làm từng bước tìm được việc làm, sau lại cảm thấy buồn tẻ vô vị liền căn cứ theo hứng thú yêu thích đi học vẽ tranh, không nghĩ tới cô còn rất có thiên phú ở phương diện này, rất mau liền viết truyện tranh cập nhật theo kỳ trên mạng, chờ đến khi thu nhập nghề phụ qua mạng của cô vượt qua công tác nghề chính, cô liền từ chức.

Hiện tại đi tới nơi này, tuy không có nhiều web truyện tranh trăm hoa đua nở như đời sau, nhưng lại vẫn còn có đăng bài trên báo, truyện tranh vân vân*.

*lời editor: theo mình biết, ở cái thời bao cấp hay tung hô đả đảo tư sản bên bển đó, cái vụ nhuận bút là đừng có mơ, nhưng đó là ở hiện thực nha, còn đây là truyện, tác giả nói các thiết lập trong thời đại sẽ hư cấu một chút để phục vụ cốt truyện đây là thế giới của một cuốn sách nữa nên sẽ có phần dễ dãi hơn), nên có bạn nào chuyên sử hay là đã có hứng thú biết được ý này cũng đừng ném đá tác giả, đã rào trước rồi, cuốn này, chủ yếu là mong các bạn có thể thư giãn vui vẻ, nên cứ trôi theo nội dung đừng xét nét áp vô đời thực quá nhé.

Chỉ cần cô chú ý chọn chủ đề, tránh đi đề tài mẫn cảm, hẳn là cũng có thể đi con đường này.

Từ khi cô đi vào thế giới này đã bắt đầu cấu tứ rồi, hiện tại đã có khung dàn bài, chỉ là trước kia không có lý do thích hợp, nên không có động bút lung tung.

Hiện tại thời cơ đã tới rồi.

Cô chủ yếu là vẽ hai loại.

Loại đầu là chuyện xưa ngụ ngôn, cái này đối tượng nhắm vào chủ yếu là nhi đồng, hành văn ngắn gọn, phong cách đáng yêu linh hoạt, Giang Cảnh Tường yêu thích không buông tay: "Chị, chị vẽ cái này đẹp quá à, con thỏ này vẽ rất là tốt, rất là thật luôn á, đem đi nấu kho tàu chắc chắn rất là ngon!" Nói rồi cậu nhóc nuốt nước miếng một phen.

Hay là nhóc này là một cái đồ tham ăn?

Loại thứ hai thì lại là truyện dài kỳ cập nhật, có chút cùng loại với cầu sinh nơi hoang dã, đây là câu chuyện kể về một con thuyền chở hành khách lên đường, kết quả gặp phải thiên tai nhân họa lật thuyền, vai chính với các vai phụ tỉnh lại ở bờ sông nơi hoang dã, ở dã ngoại vừa khắc phục đủ loại khó khăn cầu sinh vừa lên đường về nhà.

Giang Nguyên Đồng nhìn tranh cháu gái vẽ, có chút ngoài ý muốn: "Con vẽ không tồi đó, đã nghĩ kỹ sẽ gửi đến đâu chưa, để ông tham mưu chút cho."

Diệp Hồng Tú cũng cảm thấy rất tốt: "Ra dáng ra hình, trước đó đã thấy con đang vẽ, luyện rất lâu rồi đúng không, con vẫn còn giấy để dùng chứ?"

Trương Lưu Vân vào phòng lấy ra mấy cuốn vở: "Chỗ bà còn có này, cầm đi dùng đi."

Tất cả những việc này đều thể hiện sự ủng hộ của bọn họ.

Nhìn thấy thái độ của bọn họ, Giang Cảnh Du thở dài nhẹ nhõm một hơi, cô cố ý sửa chữa một chút, làm cho nét vẽ các nhân vật thoạt nhìn không phải quá thành thục, về sau vẽ nhiều rồi là có thể không cần chỉnh sửa.

Về phần gửi đến chỗ nào, cô có chú ý rồi, nhưng mà còn chưa có quyết định: "Để đó sau này con đi huyện thành xem thử xem."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!