Lục Trì hé miệng, nhất thời không biết nên nói gì. Anh im lặng vài giây, vẻ mặt lộ rõ sự mệt mỏi.
Từ trước đến nay anh luôn là người dễ tính, không nóng nảy, không thích nổi giận, càng không hay cáu gắt. Anh dựa lưng vào ghế, vừa nghịch chiếc bật lửa trên bàn vừa nói khẽ: "Vân Lượng, bao nhiêu năm rồi, tôi tưởng cậu hiểu tôi chứ."
Tiếng bật lửa "tách, tách" vang lên đều đều. Lục Trì dời ánh mắt đi, không nhìn Vương Vân Lượng nữa mà lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ.
Những lời của Vương Vân Lượng khiến suy nghĩ của anh bỗng trở nên hỗn loạn. Bao chuyện cũ dồn dập trào lên trong đầu: có vui, có buồn, có những ngày nhẹ nhõm, cũng có những lúc khó khăn không chịu nổi... đủ loại cảm xúc đan xen, va đập, tồn tại rõ ràng đến mức không thể làm ngơ.
Anh nghiến chặt răng, cố gắng giữ cho bản thân trông thật kiên định và bình tĩnh.
"Bất cứ lựa chọn nào tôi đưa ra, tôi chưa từng hối hận. Ở bên Yến Lễ không hối hận, học trường gì, chọn ngành gì, làm công việc gì cũng chưa từng hối hận. Dù sau này tôi và anh ấy không thể đi đến cuối cùng, dù đúng như cậu nói, cuối cùng tôi chẳng có gì trong tay, tôi cũng sẽ không hối hận."
Bao năm nay, mọi quyết định liên quan đến mối quan hệ này đều do chính Lục Trì lựa chọn. Anh không còn là đứa trẻ non nớt, cũng chẳng phải cọng cỏ yếu ớt mặc người ta xô đẩy. Con đường anh đi, mỗi bước đều là lựa chọn duy nhất ở thời điểm đó, vừa là bản tính, vừa là số phận.
Nếu cho anh quay lại lần nữa, có lẽ mọi thứ vẫn sẽ như vậy.
Đã thế thì, có gì đáng để hối hận chứ?
"Cậu nói vậy thì tôi không còn gì để nói." Nói xong câu đó, Vương Vân Lượng đẩy cửa rời đi.
Tiền Chấn làm người hiền lành nửa đời người, nhìn Lục Trì rồi lại nhìn theo bóng lưng Vương Vân Lượng khuất dần, trợn tròn mắt vài giây mới chợt nhớ ra điều gì đó. Anh ta vừa gọi tên Vương Vân Lượng vừa vội vàng cầm túi đuổi theo.
Trong khoảnh khắc, trong phòng riêng chỉ còn lại Kiều Tĩnh Thư và Lục Trì.
Lục Trì thở dài. Bạn bè lâu ngày gặp lại vốn là chuyện vui, ai ngờ cuối cùng lại tan rã trong không khí khó xử, vô tình khiến Tiền Chấn và Kiều Tĩnh Thư lúng túng theo.
Không biết vì cuộc tranh cãi vừa rồi, hay do rượu và thời tiết, Lục Trì bỗng cảm thấy căn phòng này ngột ngạt đến khó chịu. Trước ngực như bị đè một tảng đá lớn, đến hít thở cũng trở nên khó khăn.
Vừa đứng dậy, anh đã thấy trời đất quay cuồng. Anh lắc mạnh đầu, gắng gượng đi tới bên cửa sổ, mở cửa ra rồi dựa vào tường đứng yên một lúc. Sau đó anh lấy một điếu thuốc, ngậm vào miệng nhưng không châm lửa.
Kiều Tĩnh Thư thật sự bị biến cố bất ngờ này làm cho sững sờ. Cô nhìn chằm chằm Lục Trì, do dự một lát rồi thử lên tiếng: "Chuyện gì thế này... Vân Lượng chắc chắn là say rồi. Cậu đừng chấp anh ta."
Trong đầu Lục Trì lúc này rối như tơ vò, giọng nói của Kiều Tĩnh Thư trong tai anh chỉ còn là một chuỗi âm thanh chói tai, không phân biệt nổi nội dung.
Thấy Lục Trì không trả lời, Kiều Tĩnh Thư càng thêm lo lắng. Cô hít sâu một hơi, cẩn thận hỏi: "Lục Trì, cậu giận rồi sao?"
Tiếng ù ù vẫn vang vọng trong thế giới của Lục Trì. Anh nhìn thấy môi Kiều Tĩnh Thư mấp máy nhưng không nghe rõ cô nói gì. Anh gượng cười, theo phản xạ lắc đầu với cô.
Gió biển mằn mặn ngoài cửa sổ thổi qua mái tóc anh, cũng v**t v* những suy nghĩ rối bời. Anh hít thở sâu vài lần, cảm giác ngột ngạt và choáng váng dần dịu lại. Anh quay về bàn, tiện tay dập điếu thuốc chưa châm vào gạt tàn, nhìn Kiều Tĩnh Thư cười xin lỗi: "Xin lỗi, lúc nãy tôi không nghe rõ. Cậu nói gì vậy?"
Kiều Tĩnh Thư nhìn người đàn ông trước mặt. Lục Trì lúc này rất khác so với trước kia: gương mặt thanh tú không còn chút sức sống, môi tái nhợt, tóc rối bời, ánh mắt trống rỗng như không thể tập trung.
Đây không còn là Lục Trì mà cô quen, người từng rạng rỡ, tự tin và vui vẻ. Thời gian không chỉ thay đổi ngoại hình anh, mà còn thay đổi cả con người bên trong. Anh trở nên nhẫn nhịn, giằng xé, do dự và đau đớn.
Nhưng rốt cuộc vì sao Lục Trì lại như vậy? Vì con đường khởi nghiệp quá gian nan? Hay vì tình yêu này quá nặng nề?
Dù đã ngoài ba mươi, Kiều Tĩnh Thư vì học hành và công việc mà chưa từng bước vào hôn nhân, chuyện yêu đương cũng không nhiều. Trong khoảnh khắc này, cô bỗng thấy có lẽ tình yêu không phải thứ gì hay ho. Chính tình yêu đã thay đổi Lục Trì.
Vì vậy, cô không nhắc lại cuộc cãi vã vừa rồi nữa, chỉ hỏi: "Lục Trì, cậu ổn không?"
Cái "ổn" này không chỉ nói đến tối nay, mà là khoảng thời gian gần đây, thậm chí là những năm dài trước đó.
Là bạn cũ, cô rất muốn biết những năm qua Lục Trì sống ra sao, rốt cuộc anh có ổn không.
Lục Trì xua tay, phản ứng khá hờ hững, như thể không nghe ra ẩn ý trong lời cô, chỉ nói khẽ: "Không sao đâu, Kiều Kiều, cậu đừng lo. Tôi không giận."
Một phút sau, Chu Yến Lễ quay lại. Thấy trong phòng chỉ còn Lục Trì và Kiều Tĩnh Thư, hắn rõ ràng khựng lại một chút, rồi nhìn Lục Trì với ánh mắt khó hiểu.
Lục Trì xoa nhẹ đầu ngón tay, nói qua loa: "Họ có việc nên về trước rồi. Cũng muộn rồi, mình về thôi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!