Mặt Chu Yến Lễ bùm một cái đỏ rực, nói là đỏ như cục sắt nung cũng không quá. Hắn há miệng ra, nhưng một chữ cũng không thốt nổi.
Lục Trì cùng vợ chồng Lý Lan và Lục Trường Phong thấy vậy thì cười ầm lên, vừa cười vừa liếc mắt trêu chọc hắn, làm tim Chu Yến Lễ đập thình thịch không ngừng, suýt nữa thì ngất xỉu tại chỗ.
Chu Yến Lễ không chịu ngồi không một mình, rất nhanh cũng gia nhập đội ngũ gói sủi cảo. Lục Trường Phong tuy không giỏi gói, nhưng lại cực kỳ giỏi cán bột. Miếng bột ông cán vừa mỏng vừa tròn, tốc độ lại nhanh, cho dù Lục Trì và Chu Yến Lễ cùng Lý Lan làm chung, đôi lúc cũng không theo kịp.
Họ vừa làm vừa nói cười, hai tấm thớt chẳng mấy chốc đã đầy sủi cảo.
Hôm đó là sinh nhật Lý Lan, theo lệ thường Lục Trường Phong sẽ trổ tài nấu nướng. Lục Trì và Chu Yến Lễ vốn cũng muốn phụ giúp, nhưng bếp trong nhà thật sự quá nhỏ, hai người đứng trong đó đến xoay người cũng khó, nên rất nhanh đã bị Lục Trường Phong đuổi ra phòng khách như đuổi gà con.
Ăn trưa xong, Lục Trì và Chu Yến Lễ lại đưa hai vị phụ huynh đi dạo trung tâm thương mại một vòng, mua cho mỗi người một bộ đồ mới.
Tối về đến nhà, Lý Lan và Lục Trường Phong đều mệt rã rời, thế là Lục Trì đảm nhận vai trò đầu bếp, xào vài món cho cả nhà. Lục Trường Phong gặp chuyện vui tinh thần phấn chấn, nhất quyết kéo hai đứa con lại uống cùng mấy chén, uống đến lúc lưỡi cũng cứng đơ mới chịu thôi.
Tửu lượng của Lục Trì vốn rất tốt, so ra thì Chu Yến Lễ kém hơn một chút. Huống chi đây là ở nhà, tâm trạng lại hiếm khi được thả lỏng, mấy chén rượu vào bụng, hắn đã hơi say.
Lục Trì thích nhất dáng vẻ Chu Yến Lễ say rượu ở nhà. Mỗi lần như vậy, hắn sẽ đặc biệt ngoan ngoãn, Lục Trì nói gì, làm gì, hắn cũng cho.
Và mỗi lúc đó, Lục Trì sẽ làm những chuyện bình thường không dám làm, nói những lời bình thường không nói. Còn Chu Yến Lễ thì tiếp nhận hết.
Điều này khiến Lục Trì cực kỳ hưởng thụ.
Lục Trì vừa khe khẽ ngân nga, vừa thu dọn bát đũa trong bếp, còn Chu Yến Lễ thì như cái đuôi nhỏ, dính sát phía sau anh.
Bếp vốn đã chật, Chu Yến Lễ lại cứ bám theo, khiến Lục Trì đến xoay người cũng khó. Cuối cùng anh không nhịn nổi, quay đầu nhìn Chu Yến Lễ một cái, trong mắt mang theo ý cười, giọng nói cũng rất dịu dàng: "Anh mau đi tắm đi, đừng dính sau lưng em nữa."
Chu Yến Lễ sau khi uống rượu phản ứng hơi chậm. Hắn như suy nghĩ một lúc mới hiểu ý của Lục Trì. Hắn lắc đầu, từ phía sau vòng tay ôm lấy Lục Trì, hôn nhẹ lên tai anh, rồi nụ hôn ấy men theo cổ thon dài của Lục Trì.
Giọng hắn trầm thấp dễ nghe, đôi môi mỏng kề sát bên tai Lục Trì thì thầm: "Chúng ta cùng tắm, được không?"
Lục Trì "phì" cười một tiếng, đưa tay véo nhẹ eo hắn, giả vờ tức giận: "Ba mẹ em còn ở đây đó, sao giờ lại không biết ngại rồi?"
Chu Yến Lễ cao hơn Lục Trì nửa cái đầu, lúc này phải cúi người ở một tư thế không mấy thoải mái, vùi đầu lên vai Lục Trì. Tai hắn đỏ bừng thấy rõ, nhỏ giọng nói: "Ò... anh biết rồi."
Lục Trì hôn lên tai đỏ ửng của hắn, vừa dỗ vừa giục: "Mau đi đi. Tắm xong thì vào phòng đợi em."
Chu Yến Lễ ngoan ngoãn xoay người đi vào phòng tắm. Lục Trì cúi đầu cười khẽ hai tiếng, cất bát đũa xong thì trở về phòng, vừa đợi Chu Yến Lễ vừa lướt điện thoại.
Từ nhỏ Lục Trì đã rất được lòng người khác, nhiều bạn học cấp ba đến giờ vẫn còn giữ liên lạc. Mấy người thân nhất có một nhóm chat riêng, mỗi lần Lục Trì về quê đều lên tiếng trong nhóm, hẹn gặp bạn cũ.
Anh vừa nói mình về Cầm Đảo, lập tức có ba bốn người nhảy ra bảo tối mai tụ họp đi, thế là nhanh chóng chốt xong thời gian, chỉ đợi gặp mặt.
Những buổi như vậy Chu Yến Lễ trước nay đều không tham gia. Tuy đều là bạn học, nhưng hắn vốn sống khép kín, thời đi học lại chịu áp lực tinh thần rất lớn, nên với mọi người khá xa cách.
Lục Trì biết Chu Yến Lễ không thích ăn uống cùng người không quen. Xã giao trong công việc là chuyện bất đắc dĩ, còn về nhà thì có thể tránh được là tránh, nên anh chưa bao giờ ép Chu Yến Lễ phải đi cùng.
Nhưng sau khi Chu Yến Lễ tắm xong đi ra, Lục Trì vẫn hỏi hắn một câu. Điều ngoài dự liệu là Chu Yến Lễ lại đồng ý.
Lục Trì ngẩn ra mấy giây, vừa nhắn trong nhóm một tiếng, vừa cười nói với Chu Yến Lễ: "Được thôi. Anh mấy năm rồi chưa gặp họ, không biết mai gặp lại có còn nhận ra anh là ai không nữa."
Trưa hôm sau, Lục Trì và Chu Yến Lễ đúng giờ xuất hiện tại nhà hàng đã hẹn. Nhà hàng này không lớn, cũng không sang trọng, nhưng đồ ăn ngon, lại nằm ở khu phố cũ, rất gần trường cũ của họ.
Những buổi tụ họp mấy năm nay đa phần đều chọn chỗ này.
Hải sản hấp là món đặc trưng của quán. Bên dưới là cháo, phía trên là hải sản trong ngày. Hải sản được hấp chín bằng hơi nước, nước ngọt chảy xuống hòa vào cháo. Cách ăn này là đặc sản của Cầm Đảo, vừa giữ được độ tươi của hải sản, vừa làm cháo thêm đậm vị.
Chứng sạch sẽ của Chu Yến Lễ rất nặng, chỉ riêng việc bước vào quán thế này cũng đã khiến anh thấy khó chịu khắp người. Nhưng địa điểm là do Tiền Bân chọn, Lục Trì cũng không tiện đổi vào phút chót, đành để Chu Yến Lễ chịu thiệt.
Vì vậy, họ đến sớm hơn nửa tiếng. Vừa vào phòng riêng, Lục Trì đã bận rộn không ngừng: mở cửa thông gió, lau ghế, lau bàn liên tiếp mấy lần, trụng bát đũa càng khỏi nói. Làm xong hết, anh mới để Chu Yến Lễ ngồi xuống.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!