Chương 50: Phẫu thuật

Một tia chớp xé ngang bầu trời, như chiếc lưỡi rắn độc thè ra trong bóng tối, dài và đáng sợ.

"Ầm!"

Một tiếng nổ vang trời. Bầu trời như bị xé toạc, mưa lớn trút xuống ào ạt. Câu nói ấy vừa thốt ra, không chỉ Chu Yến Lễ mà ngay cả Lục Trì cũng kinh ngạc.

Nhưng lời đã nói ra như nước đổ đi, hơn nữa lúc này Lục Trì đang nổi nóng. Dù biết mình lỡ lời, anh cũng không muốn biện minh thêm. Huống hồ đêm nay anh thực sự quá mệt. Anh sợ nếu tiếp tục nói nữa, trong lúc kích động lại buột miệng những lời còn tổn thương hơn.

Lục Trì đứng dậy, vô thức nhìn cơn mưa xối xả ngoài cửa sổ. Sững sờ vài giây, anh quay vào phòng ngủ. Anh lấy laptop, khoác đại một chiếc áo, cầm ô đi thẳng ra cửa.

Trước khi đi, Lục Trì quay đầu nhìn Chu Yến Lễ. Hắn ngồi trên sofa, ánh mắt trống rỗng nhìn về phía trước.

Như đang xuất thần, cũng như đã nhập định.

Lục Trì nghiến răng, hít sâu một hơi, vặn tay nắm cửa rồi rời đi.

Ngoài trời gió mưa cuồng loạn như tận thế.

Anh bung ô, bước vào màn mưa xiên xối xả như lưỡi kiếm.

Về sau, Lục Trì gần như không nhớ nổi mình đã rời khỏi nhà với tâm trạng thế nào. Đầu óc rối như tơ vò. Phiền muộn trong tình yêu và áp lực công việc đan vào nhau, hỗn loạn không lối thoát.

Nhưng có một điều cậu rất rõ: anh chưa từng muốn chia tay Chu Yến Lễ.

Anh đi nhanh dọc con đường nhỏ, theo hướng gió mưa mà bước. Chưa đi được mấy bước đã thấy một chiếc taxi đỗ ven đường. Anh vội mở cửa hỏi: "Bác tài đi không?"

Tài xế thấy cậu ướt sũng như chuột lột thì bĩu môi: "Không chạy theo đồng hồ."

Lục Trì nào còn tâm trí mặc cả. Anh thu ô, chui vào xe. Biết chắc bị chặt chém nên chỉ báo một khách sạn gần đó.

Qua gương chiếu hậu, tài xế liếc anh, vừa nổ máy vừa lầm bầm: "Có tí đường mà cũng gọi xe, đúng là lắm tiền."

Suốt dọc đường, điện thoại Lục Trì reo liên hồi. Lúc là Chu Yến Lễ gọi, lúc là Vu Diệp và khách hàng nhắn tin. Anh không nghe máy của Chu Yến Lễ, chỉ mở tin nhắn công việc, kiên nhẫn trả lời từng cái một.

Đến khách sạn, tài xế hét giá tám mươi tệ. Lục Trì không buồn cãi, quét mã trả tiền cho xong.

Vào phòng, anh còn chưa thay quần áo ướt đã mở laptop làm việc.

Ngày đầu năm mới, anh lê thân thể mệt mỏi, mang tâm trạng nặng nề, vừa chịu mưa gió dày vò vừa đói cồn cào, ngồi trong khách sạn xử lý đống bảng biểu khô khan như biển cả.

Lục Trì tự thấy mình không phải người đòi hỏi nhiều. Anh thích nghi tốt, ở hoàn cảnh nào cũng chịu được, bôn ba thế nào cũng tự giải tỏa được. Nhưng theo tuổi tác tăng lên, anh càng cảm thấy lực bất tòng tâm.

Ở Thượng Hải, nơi hội tụ nhân tài khắp nơi, anh biết mình chỉ là người bình thường nhất.

Không gia đình giàu có, không quan hệ xã hội, không thiên phú xuất chúng.

Không tốt nghiệp trường danh tiếng, không du học, không bằng thạc sĩ.

Thứ duy nhất có thể dựa vào chỉ là sự chăm chỉ.

Ngày còn đi học, ước mơ lớn nhất của anh chỉ là vào làm ở công ty kiểm toán, có mức lương đủ nuôi bản thân và Chu Yến Lễ.

Năm năm làm ở EY, anh hầu như không có thời gian nghĩ về tương lai. Cho đến đêm nay, anh mới thực sự nhận ra mình không thể tiếp tục nữa.

Công việc vốn chỉ là phương tiện sống, không phải mục đích sống.

Có lẽ đã đến lúc phải nói lời tạm biệt.

Vừa đối chiếu số liệu, anh vừa tính toán khi nào rời đi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!