Mười năm trôi qua trong chớp mắt, trăng vẫn vẹn nguyên như thuở nào.
Lục Trì chớp chớp đôi mắt cay xè, dần dần kéo suy nghĩ trở lại hiện tại.
Anh vốn luôn mềm mỏng, ôn hòa, trong tính cách rất hiếm khi có phần tàn nhẫn.
Trong ký ức, Lục Trì gần như chưa từng thật sự hận ai. Thời gian trôi đi, sự phẫn nộ của anh đối với Chu Kiến Văn và Trình Hồng Vân cũng đã phai nhạt từ lâu.
Những năm gần đây, theo tuổi tác lớn dần, Lục Trì ngày càng có thể thấu hiểu tâm lý của bậc làm cha làm mẹ, đồng thời cũng hối hận vì sự bốc đồng của mình năm ấy.
Nếu như ngày đó anh không đăng những bức ảnh lên Weibo, nếu như anh cẩn trọng hơn một chút, thì mọi chuyện sau này có lẽ đã không xảy ra? Chu Yến Lễ có lẽ cũng không cần phải cắt đứt quan hệ với cha mẹ mình?
Rất nhiều lúc, Lục Trì không thể phân biệt được trong nỗi hận của Chu Yến Lễ đối với cha mẹ, rốt cuộc có bao nhiêu phần là vì xấp ảnh mà Trình Hồng Vân gửi đến đơn vị của Lý Lan và Lục Trường Phong.
Có lẽ đào sâu những chuyện này cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
Tương tự như vậy, anh cũng không biết có nên kể cho Chu Yến Lễ chuyện hôm nay gặp Trình Hồng Vân ở bãi đỗ xe hay không.
Anh vẫn chưa hiểu rõ lý do bà theo dõi mình. Ngoài nỗi sợ hãi, trong lòng anh còn pha lẫn một chút thương cảm.
Lục Trì vô thức mở khung chat với Chu Yến Lễ, cân nhắc nhiều lần tâm trạng của hắn, cuối cùng vẫn khóa màn hình điện thoại rồi nằm trở lại gối.
So với sự thương cảm mơ hồ trong lòng, rõ ràng anh quan tâm đến cảm xúc của Chu Yến Lễ hơn.
Vì Chu Yến Lễ chưa từng nói muốn gặp lại họ, vì mười năm trôi qua mà hắn vẫn quyết tuyệt như vậy, điều đó có nghĩa là, với Chu Yến Lễ, không gặp lại cha mẹ mới là cách tốt nhất để tránh bị tổn thương.
Kỳ nghỉ này, Lục Trì trải qua khá an nhàn.
Anh không tụ tập bạn bè như trước, cũng không đến vội rồi đi vội. Anh có thể bình thản tận hưởng kỳ nghỉ mà không cần tất bật lo toan.
Mỗi ngày không ngoài việc cùng Lục Trường Phong uống trà, trò chuyện với Lý Lan, rồi ra chợ hoặc siêu thị gần nhà mua chút rau tươi...
Anh nhanh chóng thích nghi với cuộc sống như vậy, thậm chí còn cảm thấy rất thoải mái.
Chỉ là trong sự tĩnh lặng bề ngoài ấy, anh thường xuyên cảm thấy như có một đôi mắt đang theo dõi mình giữa đám đông. Nhưng mỗi khi anh nghiêm túc tìm kiếm, lại chẳng thấy dấu vết gì.
Ban đầu, Lục Trì có chút bực bội, thậm chí cố tình thay đổi lộ trình và bước đi để bắt cho được người đang theo dõi mình.
Nhưng về sau, anh lại thấy việc đó chẳng cần thiết.
Với thân phận như Trình Hồng Vân, việc nhất thời bốc đồng theo dõi anh đã là quá mức, làm sao bà có thể tự hạ mình mà đích thân bám theo từng bước?
Nếu không phải Trình Hồng Vân, thì cho dù Lục Trì có bắt được "đôi mắt phía sau lưng" ấy, anh có thể đạt được gì chứ?
Anh rất rõ ràng: thứ Trình Hồng Vân muốn chẳng qua chỉ là thông qua cuộc sống thường ngày của anh để dò xét xem anh và Chu Yến Lễ đang sống thế nào.
Vậy thì thôi, bỏ qua vậy.
Như thế, vài ngày sau, Lục Trì học cách chung sống với "đôi mắt phía sau lưng" ấy.
Dù sao cũng chỉ là đi chợ, dạo phố mỗi ngày, thỉnh thoảng tụ họp với Kiều Tĩnh Thù và Tiền Chấn một chút.
Đến khoảng Tết Nguyên Tiêu, "đôi mắt" ấy bỗng biến mất như băng tuyết tan trong đầu xuân, không còn tìm thấy bất kỳ dấu vết nào nữa.
Lục Trì nghĩ: có lẽ Trình Hồng Vân cuối cùng cũng nhận ra rằng Chu Yến Lễ không ở cùng mình nên đã từ bỏ.
Anh thở phào nhẹ nhõm, tảng đá treo trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống.
Vi Thụy đã quay lại làm việc được một tuần. Công việc sau Tết của Lục Trì sắp xếp rất dày đặc, mấy ngày nay anh gần như ngồi trước máy tính từ sáng đến tối, có lúc còn quên cả uống nước.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!