Chương 41: Tôi muốn gặp cậu một lần

Chỉ trong chốc lát, Lục Trì đã cảm thấy tay chân tê dại. Anh bóp bóp thái dương, không khỏi cười khổ.

Xem ra thời gian thật sự là một liều thuốc tốt, nó không chỉ mài mòn tính khí của anh, làm phai nhạt tình yêu của anh, mà ngay cả hận thù cũng tan biến như mây khói.

Từng có lúc, anh nghĩ rằng cả đời này mình cũng sẽ không quên được Trình Hồng Vân và Chu Kiến Văn, không quên được những lời sỉ nhục và ánh mắt khinh miệt của họ. Nhưng mười năm trôi qua, anh vậy mà thật sự đã quên.

Chỉ là, dù gương mặt năm ấy đã mờ nhạt, ký ức trong đầu cũng đã ngả màu, nhưng cảm giác ngạt thở như khắc vào xương tủy ấy, sau nhiều năm vẫn còn rõ ràng...

2013. Đầu hè.

Lục Trì kết thúc chuyến du lịch tốt nghiệp kéo dài nửa tháng, trở lại trường thì đã đúng vào mùa tốt nghiệp.

Tháng Sáu trong khuôn viên trường, không khí tràn ngập mùi vị chia ly.

Rất nhiều bạn học không đợi đến lúc được chính tay hiệu trưởng trao bằng tốt nghiệp đã vội vã bước vào chặng đường tiếp theo. Những người còn ở lại thì ngày đêm tụ tập cùng nhau, trong những cơn say triền miên, vừa cười vừa khóc, tiễn từng người bạn rời đi.

Lục Trì còn chưa kịp hoàn hồn khỏi niềm vui của chuyến đi, đã bị thời gian cuốn vào guồng quay không ngừng nghỉ.

Anh ngơ ngác nhìn từng người bạn, từng người thân quen rời đi trước mắt mình, liên tiếp trải qua những cuộc chia tay bất ngờ.

Trong lòng anh có một cảm giác khó tả, không hẳn là đau buồn, nhưng lại có một nỗi thương cảm nhàn nhạt vương vấn.

Bây giờ giao thông thuận tiện như vậy, dù ở chân trời góc biển, muốn gặp nhau vẫn có thể gặp. Nhưng anh cũng tỉnh táo nhận ra rằng, có lẽ có những người, một khi đã rời đi lúc này, sẽ thật sự không còn cơ hội gặp lại nữa.

Không chỉ bạn học, bạn bè trong khuôn viên trường này còn có vô số những người anh gặp mỗi ngày nhưng không thân: những người chỉ chào nhau một cái rồi thôi, những gương mặt thoáng qua không để lại liên lạc.

Còn có dì bán cơm ở nhà ăn, chú làm mì kéo ở xe đẩy ngoài cổng trường, cô quản lý ký túc xá hiền lành, và cả bác quản lý phòng đọc sách luôn cau có...

Có lẽ sau khi tốt nghiệp, sẽ chẳng bao giờ gặp lại nữa.

Lục Trì sống trong khuôn viên trường một tuần say sưa hỗn loạn như mơ như thực. Đến khi chỉ còn ba ngày nữa là tốt nghiệp, anh mới chợt nhớ ra mình còn chưa thuê nhà.

Thế là anh lại mất trọn hai ngày, liên tục xem hơn chục căn hộ, cuối cùng mới quyết định được chỗ ở sau này.

Lục Trì vốn không phải người kén chọn, nhà mới được, nhà cũ cũng được. Nhưng Chu Yến Lễ thì khác. Hai người đã sớm hẹn rằng, sau khi Lục Trì tốt nghiệp, Chu Yến Lễ sẽ chuyển ra khỏi ký túc xá, cùng anh sống chung bên ngoài.

Lục Trì đã nhận được offer của EY, lương tháng 6.800 tệ. Không phải ít, nhưng ở Thượng Hải, nơi tấc đất tấc vàng thì cũng chẳng dư dả gì.

Anh lại không muốn tiêu tiền của Chu Yến Lễ, nên chỉ có thể tìm căn nhà phù hợp nhất trong khả năng của mình.

Cuối cùng, anh thuê một căn gần ga Long Hoa, tiền thuê 3.000 tệ một tháng, cách Đại học Giao thông Thượng Hải và EY đều khoảng nửa tiếng đi đường.

Nhà không mới, không có thang máy, lại ở tầng 6. Nhưng bù lại khu chung cư rất sạch sẽ, chủ nhà chăm sóc căn hộ kỹ lưỡng. Diện tích chỉ khoảng 50m² nhưng vẫn chia được thành hai phòng ngủ và một phòng khách chật hẹp.

Lục Trì vừa kiểm tra từng ngóc ngách căn nhà, vừa tưởng tượng về cuộc sống sau này với Chu Yến Lễ.

Thuê xong nhà, anh tự mình chuyển hành lý từng chuyến một, không nỡ thuê dịch vụ chuyển nhà, tiền đặt cọc và tiền nhà tháng đầu đã gần như rút cạn ví của anh. Anh phải chạy đi chạy lại như kiến tha mồi.

Ngày tốt nghiệp, trong đại lễ đường của trường, hiệu trưởng đích thân trao bằng cho từng sinh viên, bắt tay từng người và nói: "Chúc mừng em, chúc em tốt nghiệp vui vẻ."

Không hiểu sao, sống mũi Lục Trì bỗng cay cay. Anh nghiêm túc cúi đầu với hiệu trưởng, lúc rời khỏi sân khấu, ánh mắt anh vô tình lướt xuống dưới, nhìn thấy Chu Yến Lễ đang đứng dưới khán đài, trên tay cầm bó hoa.

Chu Yến Lễ cao gầy, anh tuấn, đứng giữa đám đông nhưng vẫn nổi bật đến mức không ai có thể che khuất được hắn. Chính vì vậy, Lục Trì luôn có thể nhìn thấy hắn ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Khóe môi Lục Trì khẽ cong lên. Nỗi buồn tốt nghiệp nhanh chóng bị niềm vui khi gặp người yêu xua tan. Anh bước nhanh về phía Chu Yến Lễ.

Anh nhận lấy bó hoa từ tay Chu Yến Lễ, nghe thấy hắn thì thầm bên tai mình: "Lục Trì, tốt nghiệp vui vẻ."

Sau buổi lễ, mọi người tạm biệt nhau, đại lễ đường chật kín người, vô cùng ồn ào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!