Chương 40: Ánh mắt của người phụ nữ xa lạ

Nghe Lục Trì nói vậy, Lý Lan cũng thôi không lau nước mắt nữa. Bà sững lại một lúc, nhìn chằm chằm Lục Trì, rồi nắm lấy tay anh hỏi: "Tiểu Trì, lời lúc nãy con nói là có ý gì? Con không về Thượng Hải nữa à?"

Lục Trì cười cười, ngồi lại xuống sofa: "Gần đây thì không về. Còn chuyện sau này... để xem đã. Bây giờ con chỉ muốn ở nhà, ở bên cạnh hai người cho tử tế."

Lý Lan nhìn sang Lục Trường Phong, rồi lại nhìn Lục Trì, trong lòng càng thêm nghi hoặc.

Thấy biểu cảm của bố mẹ như vậy, Lục Trì biết họ lại đang lo lắng linh tinh, nên cố tình đùa: "Con ở lại đảo Cầm với hai người mà hai người không vui à?"

Lục Trường Phong cũng ngồi xuống, suy nghĩ một lát rồi mới nói: "Tiểu Trì, con chịu ở nhà với bố mẹ thì đương nhiên bố mẹ rất vui. Nhưng công việc của con thì sao? Không làm nữa à?"

"Lo gì chứ?" Lục Trì vừa thấy cảm động, vừa thấy sự lo lắng của họ là thừa thãi, bèn nhún vai nói: "Con là ông chủ mà. Sao, hai người sợ con bị đuổi việc à?"

Lục Trường Phong cau mày lại thành hình chữ "

". Lời Lục Trì nói không sai, nhưng thế hệ của họ vất vả cả đời, thấy con cái không đi làm mà cứ ở nhà thì trong lòng luôn thấy bất an.

Ông mấy lần muốn nói lại thôi, cuối cùng bị Lục Trì cắt ngang suy nghĩ rối rắm: "Yên tâm đi bố, con trai bố kiếm đủ tiền từ lâu rồi. Sau này ở nhà cho tử tế thì có gì không tốt đâu?"

Thấy môi Lý Lan mấp máy như muốn nói gì đó, Lục Trì bất lực xoa trán, rút điện thoại ra mở app Ngân hàng Chiêu Thương, đưa số tiền tiết kiệm cho bố mẹ xem.

"Này, hai người đếm xem phía sau có mấy số 0."

Đợi Lý Lan và Lục Trường Phong nhìn rõ rồi, Lục Trì mới đặt điện thoại xuống hỏi: "Đủ cho nhà mình ba người tiêu chưa?"

Lý Lan và Lục Trường Phong biết mấy năm nay Lục Trì và Chu Yến Lễ kiếm được không ít tiền, nhưng không ngờ rằng sau khi đã mua nhà, đổi xe mà vẫn còn dư nhiều như vậy.

Hai người lộ vẻ khó tin, nhưng cũng không biết nên nói gì. Cuối cùng Lý Lan lại hỏi: "Tiểu Trì à, bố mẹ không phải lo về kinh tế trong nhà, chỉ là con còn trẻ như vậy, dù sao cũng nên có việc mà làm chứ."

Lục Trường Phong cũng nói: "Đúng đó Tiểu Trì, con nói thật đi, có phải vì Yến Lễ mà con không muốn về công ty không?"

Lục Trì vò tóc, cố gắng giải thích với bố mẹ: "Cũng không phải là không làm gì nữa. Bây giờ công nghệ phát triển như vậy, lúc nào cũng có thể trao đổi với đồng nghiệp qua email, họp online qua video. Con tuy không ở công ty nhưng ở nhà vẫn làm việc bình thường."

Nói rồi, Lục Trì mở Outlook, cho bố mẹ xem hộp thư chất đầy email như bông tuyết của mình. Anh giải thích: "Hai người xem đi, mỗi ngày con đều xử lý email công việc, cũng dùng phần mềm nội bộ để phê duyệt. Ở nhà hay ở công ty thì cũng không khác nhau mấy."

Nghe Lục Trì nói vậy, cuối cùng Lý Lan và Lục Trường Phong mới yên tâm hơn. Cả nhà lại nói chuyện thêm một lúc, đến gần 11 giờ thì Lục Trường Phong và Lục Trì cùng vào bếp nấu cơm.

Buổi chiều, Lục Trì không ra ngoài nữa mà về phòng ngủ rồi lăn ra ngủ.

Mấy ngày nay anh thật sự quá mệt. Đi đường xa vất vả hay bận rộn Tết nhất cũng không phải vấn đề lớn, chủ yếu là tâm lý kiệt quệ.

Kể từ khi Chu Yến Lễ xuất hiện dưới nhà anh, trái tim Lục Trì luôn căng như dây đàn. Anh phải lúc nào cũng để ý tình hình của Chu Yến Lễ, phải duy trì vẻ ngoài bình tĩnh, còn phải quan tâm cảm xúc của bố mẹ, chưa kể đến cuộc nói chuyện đêm giao thừa nửa vời khiến anh gần như suy sụp, nói rằng nó rút cạn toàn bộ sức lực của anh cũng không quá.

Chỉ đến lúc này, khi nằm một mình trên chiếc giường nhỏ trong phòng, trái tim Lục Trì mới thật sự bình tĩnh lại.

Giấc ngủ này, Lục Trì ngủ một mạch trời đất tối tăm, lúc tỉnh dậy đã là chạng vạng.

Anh nhìn điện thoại, đoán rằng Chu Yến Lễ chắc đã về đến nhà, nên nhắn một tin: "Đến nơi chưa?"

Bên kia trả lời rất nhanh: "Đến rồi."

Lục Trì nằm ở phía giường nơi Chu Yến Lễ từng ngủ, trong lòng trống rỗng. Anh lặp đi lặp lại nhìn hai chữ đơn giản đó rất nhiều lần, nhưng không nhắn thêm gì nữa, rồi úp điện thoại xuống bàn.

Liền hai ngày sau đó, Lục Trì không ra ngoài. Ở nhà dọn dẹp, nấu nướng, nhàn nhã mà bình lặng, ngày tháng cũng không quá khó chịu.

Anh không còn liên lạc với Chu Yến Lễ, cũng không còn đăng vòng bạn bè chỉ một người thấy để thu hút sự chú ý của anh ta nữa, ngược lại còn xóa từng tấm ảnh chuyến đi vừa rồi.

Mùng 4 tết, Lục Trì đến trung tâm thương mại gần nhà để mua đồ ăn.

Khi mua xong, anh xách theo túi lớn túi nhỏ đi về phía bãi đỗ xe thì bất ngờ va phải một người phụ nữ đang nói điện thoại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!