Lục Trì bỗng thấy mọi chuyện thật hoang đường. Suốt nửa năm qua, anh đã không còn phân biệt được câu nào của Chu Yến Lễ là thật, câu nào là giả.
Trái tim anh dần trở nên tê liệt, không còn đủ sức để truy cứu xem những lời Chu Yến Lễ nói là chỉ xã giao cho có lệ hay thật lòng.
Anh chỉ cảm thấy bi thương.
Lục Trì im lặng một lúc, rút tay mình ra, lau khóe mắt, rồi nghiêm túc nói: "Yến Lễ, bất kể chúng ta còn ở bên nhau hay không, bao nhiêu năm nay ba mẹ em đều thật lòng xem anh như con trai của họ. Anh đã đến đây rồi, vậy tại sao lại không chịu vào nhà?"
Nói xong, anh cúi đầu tự giễu mà cười, giọng rất khẽ: "Nếu họ biết rằng anh thà đứng một mình ở cầu thang thổi gió lạnh còn hơn về nhà ngồi một lát, chắc họ sẽ đau lòng lắm."
Nghe đến đây, cơ thể Chu Yến Lễ khẽ cứng lại. Môi hắn mím chặt thành một đường cong hướng xuống, trông vừa cố chấp vừa đau đớn.
Hắn giằng co rất lâu, cuối cùng vẫn bại trước nước mắt của Lục Trì, chậm rãi mở miệng: "Hôm nay là đêm giao thừa, anh chỉ muốn... ở gần mọi người hơn một chút."
Thật ra hắn vốn không muốn làm phiền Lục Trì, và lẽ ra cũng không nên làm phiền nữa.
Hắn đã dùng rất nhiều thời gian, tốn rất nhiều sức lực để dứt bỏ tình yêu dành cho Lục Trì. Họ cuối cùng cũng chia tay, và Lục Trì cuối cùng cũng được tự do.
Tất cả đều tốt đẹp, cho dù bản thân hắn có rơi vào cảnh cô độc lẻ loi, đó cũng là điều hắn tự chọn.
Hắn vốn không nên oán trách, càng không nên thấy không cam tâm.
Chu Yến Lễ luôn tự cho rằng mình là người có khả năng tự kiểm soát rất mạnh, ngày thường nghiêm khắc với bản thân. Nhưng vào đêm giao thừa, khoảnh khắc sum vầy đoàn tụ này, hắn anh lại không nhịn được mà buông thả một chút.
Hắn muốn ở gần Lục Trì hơn, ở gần ba mẹ anh hơn.
Hắn không muốn một mình ở lại căn nhà tại Thượng Hải, cách xa họ nửa đất nước để nhớ nhung, cũng không muốn đứng giữa đường phố đảo Cầm thổi gió biển mằn mặn mà hoài niệm quá khứ; càng không muốn ngồi trong khách sạn xa hoa nhưng lạnh lẽo mà miên man suy nghĩ.
Hắn mua vé tàu cao tốc, trở về đảo Cầm, bước chân càng lúc càng không kiểm soát được. Hoặc nói đúng hơn, vào ngày đặc biệt này, hắn cố tình phóng túng bản thân.
Đêm dần khuya, gió lạnh thấu xương. Không biết từ lúc nào, Chu Yến Lễ đã đứng dưới lầu nhà Lục Trì.
Hắn không lên lầu, cũng không gõ cửa nhà anh. Hắn chỉ đứng ở đầu cầu thang, thổi gió lạnh, nhớ về người yêu và gia đình của mình.
Ở đây, trái tim Chu Yến Lễ trở nên lặng lẽ, không còn chút xao động hay bất an. Con thú dữ luôn rình rập trong cơ thể hắn lúc này cũng nằm yên, ngoan ngoãn nghỉ ngơi trong mạch máu.
Hắn nghĩ: đêm giao thừa như thế này cũng không tệ, dù chỉ đứng ở cầu thang, dù có phải thổi gió lạnh cả đêm.
Những căn nhà cũ cách âm rất kém. Dù cách một bức tường, hắn vẫn nghe thấy tiếng đếm ngược từ TV nhà hàng xóm dưới lầu.
Hắn nhắm mắt lại, cùng với giọng nói hào hùng của MC chương trình Xuân Vãn, lặng lẽ cầu nguyện trong lòng, mong Lục Trì khỏe mạnh, vui vẻ, cả đời thuận buồm xuôi gió, và tốt nhất... đừng yêu hắn nữa.
Khoảnh khắc hắn mở mắt, bên tai vang lên tiếng pháo nổ "lách tách". Hắn theo bản năng nhìn ra ngoài cầu thang, thấy từng chùm pháo hoa kéo theo ánh sáng rực rỡ bay lên bầu trời, rồi đồng loạt bung nở.
Cùng lúc đó, điện thoại hắn rung lên hai lần, là cuộc gọi đến từ Lục Trì.
Chu Yến Lễ không do dự, bắt máy.
Giọng Lục Trì ở đầu dây bên kia nghe có vẻ tâm trạng không tệ, mang theo ý cười rõ ràng: "Chúc mừng năm mới."
Chu Yến Lễ nhìn về phía Lục Trì trước mặt, lẩm bẩm lặp lại: "Anh chỉ muốn ở gần mọi người hơn một chút thôi."
Khoảnh khắc này, trong lòng Lục Trì không khỏi rung động.
Chu Yến Lễ đã cắt đứt quan hệ với gia đình suốt mười năm, ở đảo Cầm hắn đã không còn nhà. Hắn trở về đây từ Thượng Hải, vượt ngàn dặm chỉ vì nhớ nhung mình, vì xem ba mẹ mình như người thân.
Hắn không nói với ai, thậm chí không xuất hiện, chỉ đứng dưới lầu nhà mình, lặng lẽ nhai nuốt nỗi cô độc trong đêm giao thừa.
Tình cảm như vậy, sao có thể dùng vài lời mà diễn tả.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!