Lục Trì không dám nhìn Chu Yến Lễ nữa, cũng không muốn Chu Yến Lễ thấy bộ dạng thảm hại lúc này của mình. Anh quay người lại, chậm rãi bước đến đóa hồng khổng lồ kiều diễm kia, rõ ràng đau đến thắt tim, nhưng vẫn cố tỏ ra như không có gì.
Anh tê dại nhìn đóa hồng tinh xảo rực rỡ trước mắt, giả vờ đang thưởng thức tác phẩm nghệ thuật do đôi tay từng khéo léo bậc nhất của Chu Yến Lễ làm ra. Quá khứ chẳng khác nào khói mờ, nhưng từng chuyện từng chuyện vẫn hiện rõ trước mắt.
Chu Yến Lễ sao có thể không để tâm? Đó là bàn tay phải quý giá nhất của hắn, bàn tay có thể cứu người.
Lục Trì sao có thể không để tâm? Đó là chứng cứ khiến anh hối hận nhất, là vết nhơ cả đời không thể xóa.
Lục Trì cúi đầu, khép mắt lại, cố gắng trấn tĩnh. Một lúc lâu sau mới run giọng nói: "Xin lỗi."
Chu Yến Lễ im lặng vài giây, giọng bất lực: "Đừng xin lỗi. Anh rất thích chiếc đồng hồ này, và anh chưa từng trách em."
Hắn nói quá đỗi đương nhiên, như thể câu đó chưa từng là lời dối trá.
Đêm đó, Chu Yến Lễ đúng hẹn dành trọn thời gian cho Lục Trì. Hắn để điện thoại ở chế độ im lặng, cả hai ngầm hiểu sẽ không nhắc đến chuyện của Vi Thụy nữa, cũng không nhắc đến cuộc nói chuyện kéo dài hai tiếng giữa Chu Yến Lễ và Vu Diệp về buổi đấu thầu ngày mai. Chu Yến Lễ chỉ ôm Lục Trì, hôn anh, v**t v* anh, gọi anh là "vợ", nói với anh "anh yêu em".
Sau khi tắm rửa, Chu Yến Lễ vẫn thay bộ đồ ngủ dài tay của hắn, trên cổ tay phải vẫn đeo chiếc đồng hồ mới. Con người vốn tham lam, rõ ràng họ dựa sát vào nhau, thân mật không kẽ hở, rõ ràng họ gắn chặt lấy nhau, không còn khoảng cách... vậy mà vào khoảnh khắc ấy, cả hai vẫn không thấy đủ, thậm chí còn cảm thấy đối phương xa mình đến vô cùng.
Có những lúc, Lục Trì thậm chí nghĩ vẩn vơ: nếu anh thật sự là "vợ" của Chu Yến Lễ thì tốt biết mấy. Ít nhất họ còn có một tờ giấy hôn thú, chứ không phải cố thủ trong thứ tình cảm như lâu đài trên không thế này.
Cả hai đều không phải người đắm chìm vào chuyện t*nh d*c. Dù trẻ hơn mười tuổi, họ cũng không thường tham luyến kh*** c*m da thịt. So với "đạn thật", họ thích ôm nhau hơn. Nhưng tối nay thì khác. Họ cần một lần xả hết, cần một lối thoát để trút đi.
Trong lúc ý thức mơ hồ, giằng co giữa trời và đất, Lục Trì bỗng thấy má mình ướt. Anh nửa mở mắt, nhìn thấy một giọt trong suốt rơi xuống, không biết là nước mắt của Chu Yến Lễ hay là mồ hôi.
Lục Trì cố nâng tay lên, đặt lên trán Chu Yến Lễ rồi nhẹ nhàng lau đi lớp mồ hôi mịn trên mặt hắn. Tay Lục Trì lướt qua đôi mày sắc như kiếm của Chu Yến Lễ, đang định trượt xuống thì bị Chu Yến Lễ nắm lại. Hắn thấy thấp giọng gọi tên Lục Trì, nói: "Tập trung một chút."
Sáng hôm sau, Lục Trì giật mình tỉnh dậy trong giấc mơ. Khi hoàn hồn mới phát hiện ngoài cửa sổ đã nắng lên cao, còn Chu Yến Lễ bên cạnh thì dĩ nhiên đã đi làm từ sớm.
Ánh mắt anh trống rỗng, đờ đẫn nhìn trần nhà một lúc lâu, mãi đến sau đó cảm giác choáng váng trong người mới dần dịu xuống.
Lục Trì lắc đầu, xoa huyệt tinh minh. Có lẽ "bài tập" tối qua quá nặng, giờ anh chỉ thấy đau lưng mỏi eo. Anh "chậc" một tiếng, vừa xoa thái dương vừa mở điện thoại, lúc này mới thấy Chu Yến Lễ nhắn cho anh một tin cách đây hai tiếng.
"Anh tắt báo thức rồi. Hôm nay em ở nhà nghỉ ngơi cho tốt, đừng quá mệt."
Lục Trì thấy ngại, không trả lời ngay mà vội ném điện thoại sang một bên, che mắt rồi tự cười một lúc, sau đó kéo chăn lên, lại mơ mơ màng màng ngủ tiếp.
Đến khi đói quá chịu không nổi, Lục Trì mới chậm rãi dậy. Ra phòng khách thì thấy Chu Yến Lễ đã dời đóa hồng tối qua vào một góc phòng, còn trên bàn ăn bày sẵn bữa sáng cho anh. Chỉ tiếc hôm nay Lục Trì mệt quá, bữa sáng biến thành brunch, cũng coi như hợp phong cách Thượng Hải.
Có lẽ vì đêm qua đẹp đến mức mê mẩn, tâm trạng Lục Trì hiếm khi khá hơn. Anh vừa nhét sandwich vào miệng vừa nhắn cho Chu Yến Lễ: "Vâng, cảm ơn sếp."
Chu Yến Lễ chắc còn đang ở buổi đấu thầu, hơn mười phút sau mới nghiêm túc trả lời: "Không có gì."
Lục Trì không nhịn được cười. Anh đứng dậy rửa bát, vừa bỏ vào bồn rửa thì lại nhận được tin nhắn của Chu Yến Lễ: "Em sốt à?"
Anh lau bọt xà phòng trên tay, trả lời: "Chắc không đâu, yên tâm."
Rửa xong, Lục Trì bật TV, mở một bộ phim cũ, vừa trả lời email công ty vừa thỉnh thoảng liếc xem vài đoạn.
Bộ phim dài và ấm áp, từng tình tiết anh đều thuộc lòng. Đúng giờ trưa, nắng ngoài trời rực rỡ, trong nhà lại bật sưởi sàn, ấm đến buồn ngủ. Lục Trì không chống được bao lâu liền lại nằm lên sofa ngủ tiếp.
Mãi đến năm giờ chiều, Lục Trì mới bị chuông điện thoại đánh thức. Anh uể oải bắt máy, phát hiện là quản lý nhà hàng tối qua gọi.
Quản lý nói thẻ tín dụng của Lục Trì bị bỏ quên ở quầy lễ tân. Anh theo phản xạ mở khung chat với Chu Yến Lễ: một tiếng trước, Chu Yến Lễ nhắn anh tối nay không về ăn cơm. Nghĩ đi nghĩ lại cũng chẳng có việc gì, Lục Trì liền đồng ý sẽ đến lấy.
Cúp máy, Lục Trì mở tủ lạnh, xào đại một đĩa rau, ăn xong thì chậm chạp lái xe ra ngoài.
Nhà họ không xa nhà hàng, nhưng đường lại kẹt kinh khủng. Chưa tới mười cây số mà lái gần bốn mươi phút. Đến tám giờ tối, xe Lục Trì cuối cùng cũng dừng trước cửa nhà hàng.
Ngay khoảnh khắc định xuống xe, ánh mắt anh lướt qua kính chắn gió, chỉ một giây thôi, anh đã bắt được hai bóng dáng quen thuộc. Hơi thở lập tức nghẹn lại, đầu óc và trái tim trống rỗng đi quá nửa. Anh há miệng, vẻ mặt mơ hồ và luống cuống, nhất thời không biết nên dùng tâm trạng gì để đối diện hai người trước mắt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!