Chương 18: Đĩa vinyl này tặng anh

Điện thoại của Chu Yến Lễ liên tục hiện thông báo tin nhắn mới. Hắn hít sâu một hơi, không mở xem mà trực tiếp gọi lại cho Lục Trì.

Trong điện thoại, giọng Lục Trì rất khẽ, giống như lời thì thầm trước khi ngủ.

"Xong rồi à? Sao hôm nay lại về muộn vậy?"

Rõ ràng giọng nói của Lục Trì vẫn bình thản như mọi khi, nhưng rơi vào tai Chu Yến Lễ lại trở nên chói tai đến khó chịu. Hắn bật loa ngoài, đặt điện thoại lên bàn, lùi lại hai bước, nhìn ra ngoài cửa kính sát đất, nơi ánh đèn thành phố rực rỡ trải dài.

Hắn hít một hơi thật sâu rồi nói: "Xong rồi. Vừa nãy... nói chuyện với người ta một chút ở lounge."

Chu Yến Lễ không thể nói dối thẳng thừng với Lục Trì, nhưng cũng không muốn nói rõ sự thật, đành nói lấp lửng. Mà Lục Trì ở bên hắn bao nhiêu năm như vậy, sao có thể không nghe ra sự né tránh trong lời nói của hắn chứ? Chỉ là Lục Trì hiểu ý, không hỏi thêm. Anh im lặng một lúc rồi nói: "Đừng làm việc quá sức."

Dù đã uống thuốc, trạng thái của Chu Yến Lễ lúc này vẫn rất tệ. Cơ thể hắn run nhẹ, nhịp thở ngày càng rối loạn. Hắn dùng sức lắc đầu, cố đè nén sự bực bội và lo âu trong lòng.

"Đừng lo. Ngày mai anh về rồi."

"Yến Lễ, anh có khó chịu chỗ nào không? Hay để em mua vé sang đó với anh?" Giọng Lục Trì mang theo chút gấp gáp. Ngay sau đó, Chu Yến Lễ nghe thấy bên kia điện thoại vang lên một tiếng "tách", hắn biết rõ đó là âm thanh Lục Trì bật đèn.

Chu Yến Lễ giữ chặt lồng ngực đang đập loạn, nói nhanh: "Không sao. Đừng qua đây. Ngày mai anh về."

"Nhưng mà....." Lục Trì còn chưa nói xong thì đã bị Chu Yến Lễ cắt ngang, giọng điệu cứng rắn, không cho phép từ chối: "Đừng tới đây!"

Câu nói vừa dứt, cả hai đều sững lại.

Chu Yến Lễ dù có rối loạn tâm lý nghiêm trọng, nhưng từ trước đến nay chỉ tự làm đau bản thân, rất hiếm khi nổi giận với người khác. Huống chi là quát Lục Trì như thế này, chuyện chưa từng xảy ra.

Im lặng một lúc, Lục Trì khẽ nói một câu xin lỗi.

Chu Yến Lễ nhắm chặt mắt, dùng sức xoa huyệt giữa hai đầu mày, cố gắng giữ tỉnh táo.

"Lục Trì, anh không sao. Em tuyệt đối đừng qua đây. Anh hơi buồn ngủ rồi. Anh đi ngủ đây."

Lục Trì mở miệng, rồi lại thôi. Anh nghe ra sự khó chịu trong giọng Chu Yến Lễ, nhưng không biết đó là do bệnh hay do mệt. Do dự một lát, cuối cùng anh vẫn nhượng bộ. Giọng anh nhẹ như lông vũ, như thể hoàn toàn không nghe thấy sự nặng lời vừa rồi.

"Ừ, ngủ ngon. Em yêu anh."

Lần này, Lục Trì không chờ được câu trả lời. Bên tai chỉ còn lại tiếng tút tút dồn dập của cuộc gọi bị cắt.

Lục Trì tắt đèn, nằm lên giường, tay vẫn nắm chặt chiếc điện thoại còn nóng. Anh biết lúc này Chu Yến Lễ chắc chắn rất khó chịu, liên tục xã giao, môi Tr**ng X* lạ, tinh thần căng thẳng cao độ... Cho dù Chu Yến Lễ có cố tỏ ra ổn đến đâu, Lục Trì cũng không thể yên tâm được.

Huống chi, trước mặt anh, Chu Yến Lễ chưa bao giờ giỏi che giấu.

Vì vậy Lục Trì không để tâm đến sự cáu gắt kia, cũng không tin rằng Chu Yến Lễ thật sự ổn. Trời biết anh muốn bay ngay đến bên Chu Yến Lễ đến mức nào, ôm lấy hắn, chạm vào hắn, an ủi hắn, cùng hắn đối mặt với những cảm xúc tồi tệ đó.

Nhưng anh cũng biết rõ, lúc này Chu Yến Lễ thật sự không muốn anh ở bên.

Suốt cả đêm, Lục Trì trằn trọc không ngủ. Anh hy vọng Chu Yến Lễ thật sự giống như lời hắn nói, buồn ngủ rồi, đã ngủ rồi. Nhưng cả hai đều hiểu rõ, với Chu Yến Lễ, giấc ngủ vốn dĩ là thứ xa xỉ.

Trời vừa tờ mờ sáng, Lục Trì đăng nhập vào tài khoản của Chu Yến Lễ, xem thông tin chuyến bay trở về, rồi lái xe thẳng đến sân bay.

Anh đến sớm hơn dự kiến hơn một tiếng, đứng rất lâu nhìn bảng thông tin chuyến bay liên tục cuộn lên. Trong tay anh vẫn siết chặt điện thoại, màn hình là khung chat WeChat giữa anh và Chu Yến Lễ. Tin nhắn dừng lại ở hơn một tiếng trước, Chu Yến Lễ nói đã lên máy bay.

Nhìn những hành khách kéo vali đi tới đi lui, Lục Trì bỗng thấy hoảng hốt.

Những năm gần đây, vì Chu Yến Lễ không tiện tự ra ngoài, Lục Trì chưa từng đến sân bay đón hắn. Nhưng rất nhiều năm trước, gần như tháng nào Chu Yến Lễ cũng đến sân bay tiễn hắn, đón hắn.

Khi đó Lục Trì còn làm ở EY, đi công tác khắp nơi, hơn nửa năm là ở bên ngoài. Còn Chu Yến Lễ khi ấy chưa gặp tai nạn xe làm thay đổi hoàn toàn cuộc sống của họ, bệnh tình cũng chưa nghiêm trọng như sau này. Phần lớn thời gian hắn bận rộn trong bệnh viện, rồi từng ngày đếm ngược ngày Lục Trì về nhà.

Họ từng có vài lần cãi nhau không đáng kể, phần lớn là do Lục Trì khơi mào. Nghĩ lại, có thể cãi nhau cũng không hẳn là chuyện xấu, ít nhất còn hơn hiện tại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!