Chương 11: Dù là vì căn bệnh của anh ấy

Bên ngoài cửa sổ, mây đen trùm kín thành phố, gió gào rít dữ dội.

Lục Trì mở email do giám đốc nhân sự Triệu Tú Quyên gửi tới. Mail chỉ có vài dòng ngắn gọn, kèm theo ba file PDF, là hồ sơ những ứng viên bà chọn để thay thế Tôn Vĩ Kỳ.

Ba bản lý lịch, không ai ngoại lệ, đều là thạc sĩ, từng làm việc tại Big4. Trong đó, người được Triệu Tú Quyên đánh giá cao nhất là một chàng trai trẻ: 29 tuổi, học cao học ở Anh, làm kiểm toán ở EY suốt năm năm.

Không cần nói cũng biết, người này chắc chắn do Vu Diệp giới thiệu.

Lục Trì gõ vài dòng trên bàn phím, rồi xóa sạch. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, đầu ngón tay gõ nhịp lên mặt bàn, phát ra tiếng cộp cộp đều đều. Anh mở cửa sổ. Trận mưa lớn sắp kéo tới, luồng không khí nóng ẩm tràn vào phòng. Gió nóng thổi tung mái tóc anh, cũng làm rối cả lòng anh.

Một lúc sau, Lục Trì trả lời mail cho Triệu Tú Quyên: Cứ hẹn cả ba người đến phỏng vấn, gặp rồi hãy quyết.

Triệu Tú Quyên trả lời rất nhanh: Vâng, thưa anh Lục, tôi sẽ sắp xếp.

Gần trưa, Lục Trì còn chưa kịp mang hộp cơm đi hâm nóng thì Phương Viên đã vội vã gọi anh lại: "Anh Lục, chị Triệu tìm anh, trông có vẻ gấp lắm."

Lục Trì khựng lại, tiện tay đặt hộp cơm xuống bàn. Ngay sau đó, anh thấy Triệu Tú Quyên bước nhanh vào văn phòng. Cô ta hơn bốn mươi tuổi, người gầy, tóc ngắn ngang vai, mặc bộ vest đen gọn gàng. Nhìn là biết kiểu phụ nữ lăn lộn chốn công sở nhiều năm.

Vừa vào phòng, cô ta nói ngay: "Anh Lục, lãnh đạo khu công nghiệp vừa báo là thành phố sắp ban hành thông báo 'ba dừng một nghỉ'*. Khu mình đông người, có thể phải sơ tán sớm."

Lục Trì gật đầu, theo phản xạ nhìn ra ngoài cửa sổ. Bầu trời đen kịt, mây đen như con quái vật khổng lồ há miệng nuốt trọn cả thành phố.

"Ba dừng một nghỉ" là chuyện lớn. Khu công nghiệp yêu cầu giải tán người sớm thì bắt buộc phải làm, bất kể doanh nghiệp lớn cỡ nào, ngành nghề quan trọng ra sao cũng không ngoại lệ.

Lục Trì không do dự: "Chị Triệu, ra thông báo ngay. Toàn bộ nhân viên chiều nay nghỉ ở nhà. Bên Chu tổng để tôi báo."

Có được sự đồng ý của Lục Trì, Triệu Tú Quyên lập tức quay về văn phòng, gửi thông báo đến toàn thể nhân viên qua email, WeChat công ty và nhiều kênh khác.

Cả công ty lập tức náo loạn.

Văn phòng, phòng họp, pantry... ai nấy đều hối hả như kiến bò trên chảo nóng, sợ chậm một chút là kẹt cứng trong khu công nghiệp không ra được.

Lục Trì vừa thúc giục mọi người rời đi nhanh, vừa tranh thủ hoàn tất công việc trong tay. Khi văn phòng cuối cùng của Weirui tắt đèn, anh và Chu Yến Lễ cũng chuẩn bị rời đi. Trước khi đi, Lục Trì nhìn ra ngoài. Hàng chục công ty trong khu, hàng vạn nhân viên chen chúc, như dòng kiến đen ùn ùn đổ ra ngoài.

Ngay khoảnh khắc đó, sấm chớp vang trời.

Chu Yến Lễ nắm lấy tay Lục Trì, kéo anh bước nhanh về phía thang máy.

Cùng lúc ấy, cơ quan khí tượng phát cảnh báo đỏ. Thượng Hải chính thức bước vào trạng thái dừng làm việc, dừng sản xuất, dừng học, đóng cửa thị trường, "ba dừng một nghỉ".

Trong bãi đỗ xe ngầm, tiếng động cơ nổ liên hồi. Lối ra xếp hàng dài. Khó khăn lắm xe mới ra khỏi khu công nghiệp, vậy mà vừa ra khỏi cổng đã kẹt cứng ở ngã tư.

Tình cảnh này, có sốt ruột cũng vô ích, chỉ có thể kiên nhẫn chờ.

Lên được cao tốc thì tình hình cũng chẳng khá hơn. Trời càng lúc càng âm u, không khí ẩm len lỏi qua từng khe hở, chui vào xe, thấm vào da thịt, xương cốt, nội tạng.

Thời tiết kiểu này ảnh hưởng rất lớn đến bệnh của Chu Yến Lễ.

Ngón trỏ và ngón cái của Lục Trì vô thức chà xát vào nhau, thỉnh thoảng lại nghiêng đầu nhìn người bên cạnh.

Thấy dòng xe hoàn toàn không nhúc nhích, anh tắt máy, nhưng chân mày thì nhíu chặt.

Chu Yến Lễ đặt tay lên tay Lục Trì đang cầm vô lăng, nhẹ giọng trấn an: "Anh không sao. Lục Trì, bây giờ anh thấy ổn."

Lục Trì cười nhẹ, nhưng trong nụ cười có chút bất an khó nói. Bao nhiêu năm qua, rõ ràng anh mới là người vững vàng, là chỗ dựa của cả hai. Vậy mà dạo gần đây, người mất kiểm soát lại là anh.

Có lẽ là quá mệt rồi. Lục Trì tự an ủi mình.

Anh hít sâu, nắm lại tay Chu Yến Lễ: "Ừ. Nếu anh thấy khó chịu, nhất định phải nói với em đấy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!