Bà Phương ngây người, tròn mắt nhìn nhưng Diệp Tri Thu cũng ngạc nhiên không kém. Vốn dĩ cô không sợ bà Phương ngạo mạn này, chỉ nghĩ làm sao cho khỏi liên lụy đến Tân Địch thôi. Nhưng cô không ngờ Tăng Thành lại tự mình đến nói giúp ột nhân viên cũ của mình như vậy.
"Tổng giám đốc Tăng, e rằng không thể nói như vậy được. Tôi và bà nhà đã kết giao nhiều năm nên tôi mới trực tiếp trả tiền đặt cọc, cũng không làm hợp đồng với Tân Địch, giờ sắp đến ngày cưới của con gái tôi rồi, ông cảm thấy làm vậy thỏa đáng không?"
Tăng Thành không bao giờ bộc lộ cảm xúc trên gương mặt, bây giờ cũng không ngoại lệ, ông ta nói: "Bà Phương, bà muốn bồi thường sao? Nói giá đi, nếu vợ tôi đã trót nhận lời với bà thì tôi chấp nhận bồi thường".
Bà Phương cứng miệng không nói được gì, Phương Văn Tĩnh lên tiếng: "Thôi mẹ, chúng ta đi". cô ta quay đầu nhìn Phạm An Dân. Phạm An Dân ngập ngừng giây lát rồi gật đầu, không nhìn ai mà đi thẳng ra ngoài.
Bà Phương tức giận nhìn Diệp Tri Thu nói: "Cô Diệp, cô được lắm. Tôi nể mặt Tổng giám đốc Tăng thôi". Bà ta kéo tay Phương Văn Tĩnh rồi phăm phăm đi ra.
Chuyện ầm ĩ như thế, Diệp Tri Thu cảm thấy mệt mỏi và chán nản nghĩ vì việc này đã làm mất mặt bố mẹ, giớ cả ông chủ cũ cũng phải ra mặt giúp cô, nhưng cô chỉ có thể cố gắng lấy tinh thần cười nói: "Tổng giám đốc Tăng, cám ơn ông đã có ý tốt đến đây. Chúng ta đi thôi".
Ba người ra khỏi ngân hàng, Tăng Thành thấy vẻ gượng gạo của cô, mỉm cười nói: "Hai cô nói chuyện đi nhé! Tôi có chuyện phải đi trước".
Diệp Tri Thu và Tân Địch đều thở dài nhẹ nhõm và cùng nói lời tạm biệt. Nhìn ông ta lái chiếc Audi đi rồi, Diệp Tri Thu mới quay sang Tân Dịch, Tân Địch làm điệu bộ đáng thương, cầu xin: "Thu Thu, đừng trách tớ. Khi tớ nghe điện thoại của cậu, ông Tăng cũng đang ở phòng Thiết kế cùng với bọn tớ họp lần cuối về khâu tổ chức chương trình. Tớ đâu biết là ông ấy nghe được rồi nghiêm mặt lại hỏi có phải cậu gọi tới không? Sau đó ông ấy nghe điện thoại của cậu, gọi tớ xuống lầu.
Trên đường, ông ta còn nghe một cuộc điện thoại của bà chủ nữa, rồi lại hỏi tớ. Tớ đành khui hết. Những việc của cậu hình như ông ta biết lâu rồi".
Diệp Tri Thu thở dài than vãn: " Đúng vậy, hình như cả thế giới này đều biết việc tớ bị đàn ông đá rồi, giờ tớ cũng chẳng mất công mà che với dấu nữa. Đi thôi, chúng ta tìm chỗ nào uống chút gì đó. Cậu đi chuyến chín giờ, chắc là kịp".
Hai người đi đến một quán cà phê cách đó không xa, trên dãy hành lang hình vòng cung trước cửa quán có đặt những chiếc ô che nắng. Xem ra thời tiết đã ấm lên, dưới những tàn ô đã bắt đầu có mấy người ngồi. Hai người tìm một chỗ, gọi phục vụ bưng hai ly cà phê.
" Ông Tăng có nói gì cậu không?".
"Nói gì được!" Tân Địch hồn nhiên nói: "Tớ nghe thấy ông ấy còn mắng vợ trong điện thoại cơ, bảo bà ấy sau đừng làm những chuyện như thế này nữa".
Diệp Tri Thu yên lòng, thờ ơ ngồi dựa vào thành ghế. Tân Địch nhìn cô: " Hôm nay coi như đã trút được cục tức anh ách, tại sao cậu chẳng thèm nói năng gì thế?"
"Tớ không vui lên được, chứng kiến cảnh đó mà thấy tuyệt vọng. Tự mình chịu đã đành lại còn lôi cả cậu vào nữa, giờ ngay cả giám đốc Tăng cũng phải vào cuộc. Việc này mà truyền ra ngoài, e rằng lại thêm nhiều điều tiếng".
"Cậu nghĩ nhiều quá đấy, tớ có gì mà phải phiền với phức. Lời Tổng giám đốc Tăng nói cũng đường đường chính chính, có gì mà thị phi". Tân Địch không cho rằng suy nghĩ của Tri Thu là đúng, cô nói tiếp: "Mà cậu tuyệt vọng mới là lạ, chẳng lẽ cậu lo cho Phạm An Dân, tớ thấy anh ta có bà mẹ vợ như vậy thì chỉ muốn cười lớn, đáng đời anh ta. Tham tiền của người ta thì kiểu gì cũng phải trả giá".
Diệp Tri Thu lắc đầu, thực sự cô không thể vui lên được, cô nói: "Trước đây thực sự tớ không nhận thấy anh ấy có ham muốn đặc biệt với tiền tài. Haizzz, thôi không nhắc đến anh ta nữa. Càng nói tiếp về đề tài này càng thấy sáu năm của mình chẳng có giá trị gì cả. Có lúc tớ tự hỏi, không biết anh ta có phải người mà tớ đã từng muốn lấy làm chông không nữa".
Tân Định im lặng giây lát rồi đổi đề tài: "Nói đi nói lại , việc ông Tăng đến đây tớ cũng ngạc nhiên. Cậu có thấy ông ấy đối xử với cậu có chút khác biệt không?"
Nếu là người khác nói thì Diệp Tri Thu đã lập tức phủ nhận rồi, nhưng là Tân Địch nên cô không cần giả bộ. Cô không phải kẻ ngốc, cũng không muốn chơi trò làm kẻ ngốc. Trước kia ở Tố Mỹ, Tăng Thành là ông chủ đã có gia đình, còn cô là nhân viên đã có bạn trai. Mặc dù ông ta không bao giờ dây dưa với nhân viên của mình và cô cũng chưa bao giờ có ý tưởng với người đàn ông nào khác ngoài Phạm An Dân.
Nhưng từ khi thôi việc tới giờ, cô dần nhận ra, có vẻ Tăng Thành đối xử với cô không giống những nhân viên khác. Không gây khó dễ cho cô thì đã đành, lại còn rất nhiều lần an ủi, nhắc nhở cô, thậm chí hôm nay còn đến giải vây cho cô nữa. Cô không muốn nghĩ nhiều về vấn đề này, thánh chuốc thêm phiền hà ình.
"Vấn đề đó chúng ta chỉ nói vậy thôi nhé ! Tiểu Địch, chuyện tình cảm của tớ đã rắc rối như vậy rồi, sức đâu mà dây với một ông đang đòi bỏ vợ nữa". Cô cười khổ rồi nói tiếp : "Với lại, người như Tổng giám đốc Tăng, tốt nhất là đừng vì một chút quan tâm lúc có lúc không ấy mà có ý tưởng gì với ông ta".
"Ờ đúng vậy, tâm tư ông ta quá kín đáo, chẳng ai đoán được ông ta đang nghĩ gì. Loại đàn ông này tốt nhất là nên giữ khoảng cách xa xa chút. Ý, hôm qua cậu bảo có tình yêu mới mà, mau kể cho tớ nghe đi".
Diệp Tri Thu vẫn chưa lấy lại tinh thần, cô nói :"Anh ấy đến giờ đấy, tí nữa chúng ta cùng ăn cơm nhé, lúc đó cậu sẽ biết thôi".
Tân Định hồ hởi nói : "Không cần ăn cơm, tớ chẳng muốn làm người thứ ba phá đám đâu, chỉ muốn xem anh ta thế nào thôi. Tối nay còn ra ga nữa, bao giờ cậu tới đó?"
"Ba ngày nữa tớ đi, còn phải xem thị trường bên đó thế nào nữa. Tín Hòa mấy năm nay đã hoàn toàn rút khỏi thị trường Bắc Kinh rối, thật thảm hại." Diệp Tri Thu lại thở dài, chán nản nghĩ mình thật đen đủi, toàn gặp những chuyện không may. "Để tớ xem có tiện đi xem show của cậu không, tớ sợ đi rồi lại có người nói lằng nhằng. Nếu không đến được, tớ cũng sẽ đặt một bó hoa rồi nhờ một anh đẹp trai lên sân khấu tặng cậu, đảm bảo cậu sẽ vô cùng rạng rỡ".
"Haizzz, cậu thật là… Trước đây tớ cảm thấy cậu làm gì cũng suy nghĩ thái quá, đến giờ cái tật ấy vẫn phát tác. Cậu xem một show của tớ thì đã làm sao, chẳng lẽ có người nói cậu đi sao chép ư?"
Diệp Tri Thu cũng không biết nói làm sao với Tân Địch nên đành cười trừ. Tân Địch vẫn là người có tố chất nghệ thuật mạnh mẽ, từ trước đến nay không bao giờ để ý đến sự nhậy cảm trong các mối quan hệ hay những chuyện vụn vặt. Những cạnh tranh, phòng thủ của các doanh nghiệp thời trang ở đất này rất nhiều, đã cấm show nhiều năm nay, các công nghiệp thường chỉ có công ty tiêu thụ và đại lý bán hàng. Tân Địch thẳng thắn vô tư, lần này cô phối hợp với bên triển lãm để làm chương trình biểu diễn.
Nhưng với thân phận là một nhân viên đã nhảy việc của Tri Thu, thực sự ngay cả việc chỉ đến cổ vũ góp vui cho bạn mình cũng không tiện.
Hứa Chí Hằng xuống xe đứng gọi điện cho Tri Thu. Anh mặc áo sơ mi sọc chéo mầu gris, quần xẫm. Ánh mặt trời sắp xuống núi chiếu sáng khuôn mặt đang rất vui vẻ của anh. Thấy Diệp Tru Thu vẫy tay, anh liền đi tới.
Diệp Tri Thu giới thiệu hai người với nhau. Anh lịch sự gật đầu, sau đó ngồi xuống, nhìn Diệp Tri Thu, nói : "Nửa tháng nay em làm việc vất vả lắm hả ? Nhìn em có vẻ rất mệt mỏi".
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!