Tăng Thành nhấc điện thoại, cất giọng nói nhẹ nhàng: "Chào cô, Tri Thu".
Diệp Tri Thu nói có chút ngần ngừ: "Tổng giám đốc Tăng, chào ông, có việc này tôi muốn nói với ông. Tôi vừa gặp Tổng giám đốc Tần của Công ty Vạn Phong để làm thủ tục sang tên hợp đồng mua nhà. Ông ta rất nể ông nên không thu lệ phí. Tôi đã không nói gì với ông ấy chuyện tôi không còn làm việc ở Tố Mỹ nữa, xin lỗi ông".
Tăng Thành ngớ người, sau đó không nhịn được liền bật cười: "Tri Thu, khi cô đi khỏi chỗ tôi có nói với tôi một tiếng xin lỗi nào đâu. Bây giờ lại cảm thấy áy náy về chuyện này sao?".
Diệp Tri Thu cứng họng, không biết phải nói gì nữa.
"Tôi nói đùa thôi, không có gì đâu. Nếu uy tín của tôi còn có thể giúp cô tiết kiệm được chút tiền thì cũng là giúp đỡ bạn bè, cô đừng áy náy. Có điều, trước đây cô định mua căn nhà đó để chuẩn bị kết hôn cơ mà? Sao lại muốn sang tên? Cô định bán nó à?"
Ở Tố Mỹ, Diệp Tri Thu chỉ tâm sự chuyện tình cảm của mình với cô bạn học cũ đang làm thiết kế có tên là Tân Địch, mà Tân Địch vốn là một người kín miệng. Lúc này cô có cảm giác không biết nên bắt đầu từ đâu, đành phải tóm tắt vài câu ngắn gọn: "Tôi định chuyển tên bên mua là mình tôi nên tôi phải làm thủ tục chứ không định bán. Xin lỗi Tổng giám đốc Tăng, làm phiền ông quá!".
Tắt điện thoại, Diệp Tri Thu thở dài, taxi đã dừng lại trước cửa một trung tâm thương mại lớn của thành phố. Cô xuống xe, lên thẳng tầng hai là nơi chuyên bán trang phục phụ nữ. Cô nhìn lướt qua tất cả các quầy hàng, rồi quan sát gian hàng của Tín Hòa. Trước đây, khi còn làm việc ở Tố Mỹ cô cũng từng quan sát Tín Hòa, nhưng lúc đó cũng chỉ là cưỡi ngựa xem hoa chứ chẳng để tâm gì. Bởi theo đánh giá của cô, sản phẩm của Tín Hòa không có nhiều đặc sắc, cách bài trí quá tầm thường, chẳng có gì đáng học hỏi cả. Bây giờ khi đã là người của Tín Hòa rồi thì góc độ quan sát cũng khác, cô quan sát rất kỹ và thấy thật thất vọng. Cô nghĩ, sau này chắc chắn sẽ mất rất nhiều thời gian cho việc bài trí lại gian hàng và tập huấn nhân viên về công tác quản lý cửa hàng.
Cô còn đang đăm chiêu suy nghĩ thì đột nhiên có người vỗ vai, quay lại nhìn thì ra đó là bạn học cũ rất thân của cô – Tân Địch. Năm đó họ cùng thực tập thiết kế ở Tập đoàn Tố Mỹ, có điều năng lực thiết kế của Tân Địch khá hơn hẳn cô nên được giữ lại ở bộ phận Thiết kế. Sau vài năm, cô ấy đã thiết kế những sản phẩm quan trọng cho Tố Mỹ. Tăng Thành cũng rót vốn giúp cô tổ chức các cuộc trình diễn thời trang để giới thiệu sản phẩm, cô đã có chút thành công và tiếng tăm trong giới.
Diệp Tri Thu không ngạc nhiên khi gặp cô ấy ở đây. Bởi một người làm kinh doanh hay thiết kế đều có một nhiệm vụ quan trọng là phải đi thị sát các siêu thị và đại lý. Hai người thân thiết từ từ hồi còn đi học đến tận giờ. Tân Địch có khuôn mặt đáng yêu nhưng cô thấy bất mãn với chiều cao khiêm tốn của mình. Cô nói thời gian cuối cùng của một buổi trình diễn thời trang bao giờ cũng là nhà thiết kế ra chào khán giả, cảm giác lọt thỏm giữa hai hàng người mẫu đối với cô cứ như một cơn ác mộng vậy.
Diệp Tri Thu thấy điều đó chẳng có gì phải phàn nàn: "Nếu có khả năng thiết kế như cậu thì tớ sẵn sàng nhận chiều ột mét năm mươi tám".
Cô nói điều đó không phải để an ủi Tân Địch mà cô thực lòng nghĩ vậy. Những người theo học ngành Thiết kế của Học viện Mỹ thuật đa số là con em trong thành phố, gia cảnh giàu sang cũng có, xinh đẹp cũng có, tài năng hơn người cũng có, người mạnh mẽ cũng có, người có tính cách lập dị điên khùng cũng có, chiều cao nổi bật cũng không thiếu.
Đời học sinh của Diệp Tri Thu bình lặng, gia cảnh trung bình, dáng vẻ thanh tú của cô không có gì là quá nổi bật trong đội ngũ trai thanh nữ tú của khóa; chiều cao trung bình là một mét sáu mươi lăm nên không được vào đội người mẫu; khả năng thiết kế bình thường, không thể bì được với Tân Địch ngay từ khi đi học đã thường xuyên đoạt giải các các cuộc thi; cách cư xử của cô thì chịu sự giáo dục khắt khe của bố mẹ nên lúc nào cũng nghiêm túc bảo thủ.
Sau khi tốt nghiệp, Diệp Tri Thu có đi tìm việc và cũng thất bại mấy lần, cảm thấy tương lai của mình mờ mịt nên lúc nào cũng ngưỡng mộ Tân Địch. May mà gặp được Tăng Thành có đôi mắt nhìn xa trông rộng nên mới giúp cô tìm được chỗ đứng trong công việc của mình.
Cứ nghĩ đến Tăng Thành cô lại có cảm giác buồn bã. Tân Địch trách khéo cô: "Thái độ của cậu là sao đấy? Lẽ nào nghỉ việc rồi nên không thèm nhìn ngó gì đến tớ nữa à?".
Diệp Tri Thu cười nói: "Bọn mình đi xuống kiếm chỗ nào ngồi với nhau một lúc đi. Có ai nhìn thấy chúng ta đứng đây nói chuyện thì họ lại nói này nói nọ".
Dù trong thành phố có đến hơn hai nghìn công ty may mặc nhưng những người làm trong giới thời trang thì biết nhau hết. Hai người đều có chút tiếng tăm, bây giờ mỗi người làm một nơi nếu cứ công khai nói chuyện ở trung tâm mua sắm này, nhất định dư luận sẽ bàn tán xôn xao.
Ra khỏi trung tâm thương mại đến một quán cà phê, Tân Địch nhìn Diệp Tri Thu và nói: "Cậu đang giảm béo đấy à? Nếu cứ thế này cậu sẽ giống như cô người mẫu mắc bệnh chán ăn đấy!".
Diệp Tri Thu gọi một ly cà phê, gọi thêm một suất Tiramisu[1] nữa: "Để tớ ăn chứng minh cho cậu thấy tớ không có vấn đề gì về ăn uống cả".
Khi bánh ngọt được mang đến, Tân Địch nhìn Diệp Tri Thu ăn ngon lành từng miếng to cũng cảm thấy yên tâm. Cô cười và đùa Diệp Tri Thu: "Nhìn bộ quần áo mà cậu đang mặc trên người xem! Chẹp chẹp, xấu quá! Trông cậu phải già đi năm tuổi ý, chắc không phải là sản phẩm của Công ty Tín Hòa nhỉ?".
Diệp Tri Thu cười và cũng không thấy bực bội. Hôm nay cô mặc bộ váy liền thân kẻ ca rô nhỏ màu tối, khoác áo dài có thắt lưng đen bên ngoài, quả thực thì nhìn bộ dạng cô rất đứng đắn. Nhưng đây không phải là sản phẩm của Tín Hòa mà của một nhãn hiệu khác. Dù sao công ty thời trang đối với vấn đề trang phục của nhân viên cũng không quá khắt khe như các doanh nghiệp nước ngoài.
Thường thì nhân viên văn phòng chỉ cần ăn mặc chỉnh tề là được, còn các nhà thiết kế có thể hoa hòe hoa sói một tí, người làm mảng thị trường như cô thì càng thoải mái lựa chọn trang phục theo ý thích. Nhưng vì cô mới vào Tín Hoà nên rất hạn chế sự tùy ý, cố gắng không động đến những bộ trang phục mang nhãn mác của Tố Mỹ mà trước đây cô rất hay mặc, mà càng phải ăn mặc làm sao cho phù hợp với vị trí Tổng quản lý Kinh doanh của mình.
Trong khi Tân Địch hoàn toàn ăn vận theo phong cách cá nhân nên đương nhiên không coi kiểu ăn mặc công sở của cô ra gì.
"Mình sắp trở thành nhân vật tầm cỡ ở Tín Hòa rồi, mà còn là một phụ nữ sắp ba mươi tuổi nữa nên mặc sản phẩm của công ty mình sản xuất cũng là hợp lẽ thôi."
"Thôi đi nhé, đừng nhắc đến tuổi tác với tớ nữa, tớ còn chưa yêu đương lần nào mà sắp thành bà già rồi." Tân Địch cùng tuổi với Diệp Tri Thu, chỉ kém cô một tháng.
"Yêu đương cũng chẳng có gì hay ho mà còn khiến người ta già đi."
Chú thích:
[1] Tiramisu là một loại bánh ngọt tráng miệng rất nổi tiếng của nước Ý. (BV)
Tân Địch không cười nữa mà nhìn Diệp Tri Thu với ánh mắt thương cảm, Diệp Tri Thu phải cười to lên và nói: "Haizzz, đừng nhìn tớ với ánh mắt bi thương như thế. Tất cả đã qua rồi, bây giờ ngay cả với cậu, tớ cũng chẳng muốn bộc bạch sự tủi khổ của mình nữa, nghĩ nhiều quá bây giờ nỗi buồn thấm vào trong rồi".
"Lúc nào cần đến tớ thì cứ gọi nhé, tớ sẵn sàng giúp đỡ."
"Đợi khi nào cậu mặc Chanel[2] dạo phố thì hãy nói, còn bây giờ chưa cần."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!