Chương 21: Phiên ngoại

Ngoại truyện 2

Đi lướt qua em

Một

Khi chia tay với cô bạn gái Diêu Hiểu Nghiên, Tăng Thành nói rằng muộn nhất là một năm sau anh sẽ trở về Bắc Kinh.

Thế nhưng, khi bước ra khỏi cổng bệnh viện nơi bố anh đang cấp cứu, Tăng Thành biết rằng có lẽ anh sẽ phải thất hẹn.

Bố anh là Tăng Lập Sơn, ông khởi nghiệp từ đôi bàn tay trắng, xí nghiệp may mặc mà ông tự mình xây dựng cơ đồ lúc bấy giờ đã có đến mười bốn tổ hợp lớn với hơn năm trăm nhân viên, cũng vào loại lớn ở vùng này và phát triển rất ổn định. Chí hướng của Tăng Thành lại không nằm ở đó, hơn nữa, bố anh cũng khuyến khích anh theo học nghề nghiệp mà mình yêu thích, nên đã cấp tiền cho anh ăn học và ở lại Bắc Kinh lập nghiệp.

Nào ngờ, chưa đến sáu mươi tuổi, có thể nói vẫn đang ở độ tuổi sung mãn, Tăng Lập Sơn đột ngột bị xuất huyết não. Tuy rằng ông được cấp cứu kịp thời, nhưng sức khỏe đã kém đi nhiều so với hồi trước. Ông vừa hồi phục được một chút là lại nghĩ ngay đến công việc. Những quản đốc phân xưởng hay các quản lý kinh doanh đứng xúm đen xúm đỏ trước giường bệnh, vừa báo cáo tình hình, vừa đưa mắt nhìn nhau như đang trao đổi điều gì đó. Tăng Thánh đứng cách xa đó một chút, anh thấy bố mình giơ cánh tay lên lập cập cầm tờ giấy mà cố gắng đọc với cặp kính lão, trái tim anh như có tảng đá lớn đè nặng. Anh bước lại, rồi cầm tờ báo cáo đó, không thèm để ý đến ánh mắt của những kẻ đã đi theo bố anh bao năm, bình tĩnh nói: "Bố ơi, để con xem cho".

Trong giây phút đó, anh đã biết rằng mình không còn sự lựa chọn nào khác, gánh nặng đó đã tự động đè nặng lên đôi vai anh mà không cần biết anh có đồng ý hay không.

Lần đầu tiên Tăng Thành vào phân xưởng sản xuất, xem xét các công đoạn, bất giác anh thấy có gì không ổn. Phân xưởng xây theo lối cũ, các máy may xếp thành hàng thẳng tắp, chỉ để ra một lối nhỏ ở giữa, các máy may điện đồng thời làm việc, tuy không quá ầm ỹ nhưng cũng chẳng khiến người ta dễ chịu. Sau mỗi công đoạn không có sự chuyển tiếp rõ ràng nên các phục trang bán thành phẩm cứ vứt lộn xộn vào các thùng các tông. Vải vụn đầy nền nhà.

Theo đánh giá của anh, đây không thể gọi là công xưởng, mà chỉ có thể coi là một cơ sở gia công loại lớn mà thôi.

Anh bắt đầu học hỏi về quá trình tiêu thụ và sản xuất quần áo, kín đáo tìm hiểu về hiện trạng quản lý ở công ty hiện nay. Một ngày anh ở công ty đến mười hai tiếng đồng hồ, chăm chỉ tìm tòi mò mẫm. Quá trình này hết sức gian nan vất vả, niềm động viên duy nhất của anh lúc đó là những cú điện thoại qua lại giữa anh và bạn gái ở nơi xa. Có rất nhiều lần, vừa nghe xong điện thoại, qua ô cửa sổ, anh ngắm nhìn cảnh thành phố về đêm, buồn bã nghĩ: thế này thật không công bằng với Hiểu Nghiên.

Diêu Hiểu Nghiên là bạn cùng khóa với anh, lại là người ngoại tỉnh, sau khi tốt nghiệp đại học, cô tiếp tục theo đuổi chương trình thạc sĩ, hai người cùng có ước mơ tạo lập sự nghiệp ở Bắc Kinh. Thế mà bây giờ, anh đang lao lực cho sản nghiệp của gia đình, công ty mà anh cùng bạn thành lập đã chuyển nhượng cho người khác, anh chẳng còn tâm trí và sức lực để nghĩ cho bạn gái nữa.

Quả nhiên, thời hạn một năm đã hết, khó khăn lắm anh mới nói: "Xin lỗi, Hiểu Nghiên, e rằng trong thời gian sắp tới anh không thể qua đó được".

Diêu Hiểu Nghiên đã kết thúc khóa học thạc sĩ và thuận lợi vào làm trong một doanh nghiệp nước ngoài nổi tiếng, có cả cơ hội đi bồi dưỡng thêm ở nước ngoài. Cô trầm tư hồi lâu rồi cuối cùng cũng nói: "Em cũng phải nói lời xin lỗi với anh".

Kết cục chia tay đó như một tất yếu, Tăng Thành càng vùi đầu vào công việc. Ngành thời trang là một ngành cực nhọc, một năm bốn mùa cũng có mùa sản xuất và kinh doanh không khởi sắc, nhưng việc phát triển, tìm tòi cái mới và duy trì thị trường thì không bao giờ dừng lại. Mỗi một khâu đều trăm mối tơ vò. Tăng Thành không giống như những ông chủ trong ngành thời trang khác, mải mê với việc tham gia các cuộc họp báo trình diễn thời trang để tìm ra những yếu tố đang thịnh hành hay sản phẩm đang bán chạy. Anh để tâm sức vào việc xây dựng một bộ máy quản lý thông suốt và cẩn mật, chia tách rõ ràng công việc của những người làm chuyên môn và quản lý.

Xí nghiệp trong tay anh dần phát triển mở rộng, anh đi đầu trong việc thầu đất để xây dựng khu công nghiệp hiện đại hóa, mua về những thiết bị máy móc hiện đại nhất, các công đoạn sản xuất đều sắp xếp hợp lý, anh là người đầu tiên ở đây sử dụng hệ thống ERP** để quản lý việc tiêu thụ, bắt đầu tổ chức các cuộc họp báo trình diễn thời trang, mời các nhà thiết kế ở Hồng Kông về làm việc với mức lương cao, tham gia các buổi triển lãm quy mô lớn, đồng thời phát triển thêm những thương hiệu khác, dần dần Tố Mỹ trở thành công ty điển hình của ngành thời trang tỉnh này.

Những kẻ trong giới trước đây bĩu môi khinh khỉnh nhìn anh thì bây giờ đứng ngồi không yên, lặng lẽ rập khuôn cách làm của anh. Những người dưới quyền bố anh vốn tự tin về năng lực của mình giờ cũng không thể không thán phục mà tuân theo sự chỉ đạo của anh, nhân viên nhìn anh với ánh mắt sùng kính; bố anh từ lúc lo lắng giờ đã yên tâm hơn nhiều, bắt đầu tham gia các câu lạc bộ thái cực quyền và thư pháp, chuẩn bị tuổi già an nhàn.

Nhưng khi nghe bạn bè đến báo tin Diêu Hiểu Nghiên đã lấy chồng, anh thẩn thờ, tay cầm bật lửa một lúc lâu mới châm thuốc, bên tai vẫn còn vẳng nghe giọng nói: "Thành, anh đừng hút thuốc nữa, nếu anh cai được thuốc thì anh sẽ trở thành người đàn ông hoàn hảo đấy".

Lúc đó anh cười nói: "Anh sợ nếu hoàn hảo quá thì em sẽ tự ti và cảm thấy mình không xứng đáng với anh đấy!".

Người anh yêu giờ đã là vợ của người khác, còn anh thì trở thành chủ tịch hội đồng quản trị của một doanh nghiệp thời trang ăn nên làm ra. Bố anh đã chính thức thay đổi tư cách pháp nhân của công ty, giao toàn quyền quản lý công ty cho anh.

Anh vẫn thường phải đi Bắc Kinh công tác, nhưng chưa bao giờ liên lạc với Diêu Hiểu Nghiên. Đối với anh, tình yêu ấy là một hoài niệm đẹp, không nên liên lạc lại để làm thay đổi hoài niệm đó.

Nhưng họ bất ngờ chạm mặt nhau trong một trung tâm mua sắm ở Bắc Kinh. Lúc đó, Tăng Thành đang nói chuyện điện thoại khi đi thang cuốn tự động, vừa lúc Diêu Hiển Nghiên đang bế một bé gái khoảng hơn một tuổi đi theo chiều xuống. Khuôn mặt hơi mập hơn trước cùng vẻ hạnh phúc, hai người nhìn thấy nhau và gật đầu chào, rồi lại đi lướt qua nhau.

Khi Tăng Thành lên tầng hai thì di động đổ chuông, anh bấm nút nghe.

"Trước đây, không bao giờ anh chịu đi cùng em vào các trung tâm thương mại mua sắm quần áo cả", giọng Diêu Hiển Nghiên thật dịu dàng, "Anh thà đứng ở ngoài hút thuốc còn hơn".

"Thời gian và hoàn cảnh có thể thay đổi một con người, Hiểu Nghiên, một phần công việc hiện nay của anh là đi dạo các trung tâm bán quần áo nữ, cứ coi như đó là một hình phạt nghiêm khắc đối với anh đi", anh cũng trả lời với giọng nói nhẹ nhàng.

Cô cười, anh còn nghe thấy rõ tiếng trẻ con bi bô bên đó, cô ấy tiếp: "Anh hút thuốc ít thôi, bây giờ anh có hoàn hảo hơn cũng không sao, vì đã có người con gái khác phải tự ti rồi".

Diêu Hiểu Nghiên bỏ điện thoại xuống, mở cửa xe, cẩn thận đặt con gái vào chỗ ngồi dành riêng cho em bé, rồi quay đầu nhìn trung tâm thương mại ấy một lấn nữa, trong đó có một người đàn ông xuất sắc mặc bộ lê màu ghi. Tăng Thành từng là bạn học và cũng từng là người yêu của cô, cô thấy may mắn vì những năm tháng đẹp nhất cuộc đời mình là được ở bên anh, chẳng có gì phải nuối tiếc và ân hận.

* * ERP là chữ viết tắt của Enterprise Resource Planning, chỉ một hệ thống dùng để hoạch định tài nguyên trong một tổ chức hay một doanh nghiệp. Hai

Đối diện với Tăng Thành, Trương Dị Hân đúng là có chút tự ti.

Ưu điểm của cô chỉ là gia cảnh khá giả và hình thức ưa nhìn, cô thật sự không dám tin rằng, mình sắp hẹn hò với người đàn ông có điều kiện tốt như vậy, vừa chín chắn vừa sống nội tâm. Tăng Thành năm nay đã gần ba mươi, mỗi hành động, mỗi lời nói đều đúng mực và ẩn chứa tầm sâu trí tuệ. Anh luôn chuyên tâm với công việc, ngoài nghiện thuốc lá ra thì anh không có tật xấu nào. Những sở thích của anh lúc rảnh rỗi cũng rất giản dị, đó là nghe nhạc, đọc sách và đánh tennis.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!