Chí Hằng
"Kết quả cuộc phỏng vấn thế nào hả em?" Hứa Chí Hằng vừa hỏi vừa nổ máy.
"Cũng được... " Diệp Tri Thu ngập ngừng, rõ ràng đang xúc động nên muốn trấn tĩnh lại
Chiều nay, cô đến Tập doàn Phong Hoa phỏng vấn.
Văn phòng của Tập đoàn Phong Hoa đặt trong một tòa cao ốc ở trung tâm thành phố, nghe nói đó là văn phòng nghiệp vụ. Nhân viên lễ tân dẫn cô vào một căn phòng đầy ánh sáng, một cô gái đã đợi sẵn ở đó, thấy cô liền đứng dậy chào. Theo lời cô ta giới thiệu thì cô ta chính là Thiệu Y Mẫn, trợ lý đặc biệt của Chủ tịch Hội đồng quản trị Từ Hoa Anh.
Trông dáng dấp Thiệu Y Mẫn chỉ tầm hai mươi sáu, hai mươi bảy tuổi, mặc một chiếc áo sơ mi trắng, váy công sở đen, khuôn mặt xinh đẹp, mắt sáng, giọng nói vừa rõ vừa điềm đạm.
Cô ta thẳng thắn giới thiệu với Diệp Tri Thu, lần này đang phỏng vấn để tuyển giám đốc điều hành Công ty Trách nhiệm hữu hạn Thương mại Thịnh Hoa, là công ty riêng của Chủ tịch Hội đồng quản trị Từ Hoa Anh.
Diệp Tri Thu ngỡ ngàng, đương nhiên cô đã được nghe đến Công ty Thương mại Thịnh Hoa. Đây là công ty phân phối đặc quyền các sản phẩm thời trang và đồ da của một số hãng nước ngoài nổi tiếng của vùng này, làm ăn càng ngày càng phát đạt. Cô cũng từng nhiều lần dạo bước trước gian hàng của Thạch Hoa trong các trung tâm thương mại để quan sát và học hỏi cách bài trí sản phẩm của họ, có rất nhiều nơi chỉ do một tổng đại lý thương hiệu thống nhất cách bài trí, thực sự là có phong cách riêng và đáng học hỏi. Chỉ có điều, Công ty Thịnh Hoa đi theo con đường làm đại lý cho thương hiệu khác, mối quan hệ với các công ty may mặc trong vùng không nhiều, vì thế cô không biết người chủ thực sự của nó là ai.
Trước tiên, Thiệu Y Mẫn hỏi cô những kiến thức về quản lý trung tâm thương mại, quan điểm về việc quản lý thương hiệu mà mình làm đại lý và yêu cầu đối với các nhân viên Marketing. Các vấn đề mà cô ta đề cập tới, có chiều sâu, phạm vi lại rộng khiến Diệp Tri Thu trả lời mà không khỏi lo lắng. Cô đã làm trong ngành thời trang lâu như thế rồi, đương nhiên không có gì khó khăn khi trả lời các câu hỏi kiểu đó, nhưng cô Thiệu Y Mẫn này, trông thì rất trẻ, lại là trợ lý cho chủ tịch hội đồng quản trị, thế mà hiểu biết sâu sắc về ngành nghề này đến vậy.
Diệp Tri Thu nghĩ, có lẽ mình vẫn yêu cầu bản thân quá thấp, cứ tưởng một mình một mặt trận rồi, nhưng bây giờ bắt buộc phải đối mặt với cái gọi là cạnh tranh.
Kết thúc phỏng vấn, Thiệu Y Mẫn giới thiệu sơ qua về tình hình kinh doanh của Công ty Thương mại Thịnh Hoa và chức trách của một giám đốc điều hành. Sau đó, cô đặt bút xuống, nhìn thẳng Diệp Tri Thu và nói: "Cô Diệp này, về cơ bản thì tôi rất hài lòng với biểu hiện của cô, nếu cô có niềm tin và hứng thú với chức vụ này thì bước tiếp theo, chúng tôi sẽ sắp xếp thời gian để Chủ tịch Hội đồng quản trị Từ trực tiếp gặp cô".
"Tôi có thể hỏi một câu không?"
"Cô cứ tự nhiên".
"Tôi không hề chạy đôn chạy đáo để tìm việc làm, cũng không gửi lý lịch xin việc lên mạng, sao cô Thiệu lại nghĩ đến việc gọi điện tìm tôi cho chức vụ này?".
Thiệu Y Mẫn cười rồi trả lời: "Có người đã đánh giá rất cao và đặc biệt giới thiệu cô với Chủ tịch Hội đồng quản trị Từ. Hơn nữa, Chủ tịch Từ rất coi trọng người ấy, coi lời giới thiệu đó rất đáng tin cậy. Sau đó, tôi đã đi thị sát một số trung tâm thương mại, khảo sát sơ qua về công việc trước đây của cô Diệp, chỉ đơn giản như vậy thôi".
Diệp Tri Thu gật đầu: "Tôi hiểu rồi, cho tôi chút thời gian suy nghĩ, mai tôi sẽ có câu trả lời về vấn đề trực tiếp gặp Chủ tịch Hội đồng quản trị Từ, được không?".
"Đương nhiên là được, khi nào cô suy nghĩ kỹ thì trực tiếp gọi điện cho tôi."
Diệp tri Thu lấy di động ra, tìm một số điện thoại, cô chần chừ hồi lâu, cuối cùng lại bỏ di động xuống và nói: "Chí Hằng, đây là cơ hội rất hiếm có, phụ trách việc bán hàng của sáu nhãn hàng thời trang lớn của nước ngoài trong tỉnh này. Công việc không có gì phức tạp, không cần phải đi công tác từ Nam chí Bắc, nhưng lại phải độc lập làm việc nên cũng có những thách thức".
Hứa Chí Hằng gật đầu: "Nếu như em thích thì nên đồng ý".
"Chỉ có một vấn đề này thôi", Diệp Tri Thu ngập ngừng một lát; "Nếu em đoán không nhầm, chắc chắn Tổng giám đốc Tăng đã giới thiệu em với Chủ tịch Hội đồng quản trị Từ".
Đương nhiên, người giới thiệu cô chỉ có thể là Tăng Thành, lúc này nhắc đến tên ông, cô không tránh khỏi những ưu tư, nhưng ngay cả việc gọi điện cám ơn, cô cũng ngần ngại. Đắn đo hồi lâu, cô cảm thấy tiện miệng nói lời cám ơn thì chẳng xứng với tấm lòng của ông ấy.
Nghe đến tên Tăng Thành, Hứa Chí Hằng không hề thay đổi sắc mặt, anh nói: "Em cảm thấy đấy là một chướng ngại của chính mình hay em sợ anh không bằng lòng?".
"Em chỉ mong giữa chúng ta không bao giờ tồn tại những hiểu lầm đáng tiếc nữa, mà em cũng không biết sau này anh sẽ ở bên nào nhiều hơn. Thời gian này, em thực sự đang suy nghĩ, nếu anh ở Hàng Châu nhiều hơn bên này, em sẽ cân nhắc việc sang đó tìm việc, đương nhiên với điều kiện là anh cũng muốn em sang đó."
Hứa Chí Hằng im lặng một lát rồi lắc đầu cười thành tiếng: "Thu Thu à, từ hôm qua đến nay, anh cứ chờ em nói ra điều này đấy. Lúc nãy anh còn nghĩ, cái cô gái hay vận lo lắng vào mình này có lẽ đã trút hết âu lo rồi, ngờ đâu em vẫn còn mang nặng tâm tư đến vậy. Đúng vậy, trước mắt, anh không muốn em đi Hàng Châu, bởi anh sẽ ở lại đây".
Diệp Tri Thu lặng lẽ suy nghĩ về những điều anh vừa nói, mắt nhìn thẳng về phía trước và không nói gì.
"Tình hình của anh trai anh khá ổn định rồi. Anh ấy và chị dâu vừa cùng đưa cháu đi nhập học, cùng tiếp tục công việc được rồi. Anh và bố đã thuyết phục được anh ấy, thu hẹp phạm vi nghiệp vụ của công ty, không nên quá ôm đồm công việc, làm việc nhưng cũng phải chú ý sức khỏe và hạnh phúc gia đình. Còn về quan hệ của anh ấy và chị dâu thì phải trông chờ vào sự cố gắng và ý nguyện của hai người, bất kỳ ai cũng không được can thiệp vào.
Còn ở bên này, Mục Thành cũng sắp làm bố rồi, cứ kêu ầm lên là bị anh đổ hết việc lên đầu, làm cậu ấy không còn lúc nào rảnh nữa. Hơn thế...", anh dừng lại một lát rồi nói tiếp: "Anh không yên tâm nếu cứ để em ở đây một mình, nếu một ngày nào đó em bỗng có cảm giác không an toàn, rồi kết hôn với người nào khác thì chẳng khác nào là lấy mạng anh đi".
Diệp Tri Thu cười nói: "Anh nghĩ kết hôn đơn giản như vậy sao? Có phải người ta cứ cầm sẵn nhẫn cưới mà chờ em gật đầu đâu. Nếu có người dắt em ra khỏi nhà cho rảnh nợ thì bố mẹ em đã chẳng năm lần bảy lượt bắt em đi cho người ta coi mắt rồi".
Hứa Chí Hằng nhướng mày: "Em đừng nói với anh là thời gian này em chuẩn bị đi ra mắt nhà người ta đấy nhé! Trời ơi, anh về đúng lúc quá!".
"Sao anh lại dừng xe ở đây?", Diệp Tri Thu hỏi với giọng ngờ vực. Hứa Chí Hằng ngừng xe ở khu chung cư Tân Giang Hoa Viên hoàn thành giai đoạn hai, trong quá trình bài trí nội thất cho căn hộ mẫu, cô thường đi bộ qua nơi này để đến công trường xây dựng của giai đoạn ba, nhưng chưa từng dừng lại ở đây lần nào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!