Chương 18: (Vô Đề)

Hứa Chí Hằng ngạc nhiên, anh hỏi: "Bỏ việc rồi à? Chắc em buồn lắm!"

"Đâu có, em và bà chủ thỏa thuận chấm dứt hợp đồng, mai đến bàn giao công việc rõ ràng là thảnh thơi thôi."

Xem ra giọng điệu của cô rất thỏa mái nên Hứa Chí Hằng yên tâm, anh nói: "Thu Thu, đừng tìm công việc khác vội, cứ nghỉ ngơi đi đã. Thời tiết oi ả quá, nên cuối tuần sau, công ty anh cho nhân viên nghỉ mấy ngày, chúng mình tìm nơi nào nghỉ ngơi nhé!".

Diệp Tri Thu ngập ngừng đáp: "Cuối tuần sau em phải đi Thẩm Quyến tham dự một triển lãm thời trang, xem có thương hiệu nòa thích hợp để làm đại lý không. có lẽ đến Chủ nhật mới về được".

"Em gồng ép mình quá đấy!" Hứa Chí Hằng chau mày, rồi anh lắc đầu, nói: "Không sao, đợi em về rồi chúng mình cùng đi du lịch nhé! Để anh xem có chỗ nào phù hợp không".

Buổi chiều, Diệp Tri Thu từ chỗ bố mẹ về, Hứa Chí Hằng tới đón cô đi ăn cơm, hai người đều không đề cập đến cuộc đối thoại tối hôm trước. Diệp Tri Thu có rất nhiều điều muốn nói, trong lòng ngổn ngang tâm sự, cô không biết nên cảm kích sự chu đáo của anh hay là bất lực vì điều đó, nhưng nếu cứ trốn tránh như thế này, có khi sẽ càng làm cho hai người không hiểu nhau hơn, quan hệ của họ có thể sẽ chỉ dừng lại ở giai đoạn hưởng thụ vui vẻ này.

Mà cô cũng không rõ phải làm thế nào mới được. Đã từng có một tình yêu sáu năm, nên cô ít nhiều cũng hiểu được tình yêu là gì. Thực ra, chẳng có lý lẽ nào ở đó cả, nó không phải cứ cho đi là phải nhận lại được, cũng không thể chỉ dựa vào sự cố gắng của một phía. Nhiều hơn thế, nó chỉ có thể diễn ra một cách tự nhiên. Nhất là với tâm tư của Hứa Chí Hằng, từ khi quen nhau tới giờ, cô vẫn không dám chắc mình hiểu hết được anh.

Đang ăn cơm, di động của Hứa Chí Hằng đổ chuông. Vừa nghe điện thoại, mặt anh liền biến sắc, vội nói với Diệp Tri Thu: "Điện thoại của nhà gọi tới, anh trai anh bị tai nạn xe, anh phải về xem thế nào".

Diệp Tri Thu vội vẫy phục vụ lại tính tiền và hỏi Hứa Chí Hằng: "Có gấp không?"

"Chắc là không nguy hiểm đến tính mạng, giờ vẫn đang cấp cứu. Thu Thu, em đặt cho anh vé máy bay sớm nhất, anh phải bàn giao lại công việc với Mục Thành đã."

Hai người cùng gọi điện thoại và đi ra ngoài. Diệp Tri Thu đã tìm và đặt được vé. Hứa Chí Hằng xem giờ, thấy không kịp về thu xếp đồ, anh nói: "Anh đi thẳng tới sân bay, Thu Thu, em tự về được không? Về đến nơi, anh sẽ điện cho em ngay."

Diệp Tri Thu chỉ kịp dặn anh lái xe cẩn thận. Nhìn theo chiếc Cayenne rời khỏi, cô đứng nguyên ở đó, chỉ nghĩ, các biến cố trong cuộc sống cứ xảy ra làm người ta đau đớn mà không kịp phòng bị, đặt ra bao nhiêu kế hoạch rồi cũng vô ích mà thôi.

Đợi mãi tới tối, Hứa Chí Hằng mới gọi điện tới, anh nói: "Thu Thu, xin lỗi em. Chiều nay lúc em gọi thì anh đang rất tâm trạng nên không nghe được".

Nghe giọng, hình như anh rất mệt mỏi, Diệp Tri Thu sợ tới mức câu nói ngập ngừng: "Anh trai anh... ".

"Anh ấy bị gẫy xương sườn, dập lá lách, đã làm thủ tục cắt bỏ, ngoài ra não còn bị chấn thương nhẹ, phải quan sát xem có bị xuất huyết không. Nói chung là đã được cấp cứu kịp thời, không nguy hiểm lắm".

Diệp Tri Thu không nén nổi tiếng thở dài, cô nói; "Thế thì tốt rồi, thế thì tốt rồi".

"Thu Thu, e rằng anh sẽ phải ở bên này một thời gian, cũng chưa biết là bao lâu."

"Không sao, anh cứ chăm sóc anh ấy đi."

"Nếu có chị dâu thì anh ấy cũng không cần anh chăm sóc nhiều." Hứa Chí Hằng do dự một lát rồi mới nói tiếp: "Có điều, cùng bị tai nạn với anh trai anh còn có một cô gái nữa. Anh ấy lái xe trên đường cao tốc, bám theo đuôi một chiếc xe tải lớn nên bị tai nạn. Cô gái đó chỉ bị thương ngoài da, được đưa đến bệnh viện và đã kiểm tra xong rồi nhưng vẫn không chịu đi. Khi chị dâu đến thì hầm hầm tức giận, chị ấy bạt tai cô ta một cái, sau đó đưa cháu anh đi mất, giờ không ai biết chị ấy ở đâu".

Cô không thể bình luận thêm với những biến cố gia đình anh nên đành an ủi: "Anh mau đi tìm chị ấy đi, một mình chị ấy với cháu nhỏ chắc không đi xa đâu".

"Đã cử người đi các ngã tìm rồi, cả nhà đang lo lắng lắm. Bố mẹ lo cho anh trai, cũng nhớ cháu và chị. Tình trạng sức khỏe của họ đều không tốt, anh chỉ có thể lo việc công ty, ít ra phải tìm được chị dâu, rồi đợi anh trai ra viện mới tính tiếp được".

"Anh đừng vội, cứ yêm tâm xử lý việc bên đó rồi tính."

Hứa Chí Hằng thở dài, anh nói: "Thu Thu, em chú ý nghỉ ngơi, nhất định không được làm việc quá sức. Anh trai anh lần này bị tai nạn, nguyên nhân chủ yếu là do lái xe trong lúc mệt mỏi, anh ấy được mệnh danh là người tham công tiếc việc. Chỉ có một điều anh chưa hiểu là... ", anh dừng lại một lát rồi nói tiếp: "Nếu theo mật độ công việc của anh ấy thì ít nhất một ngày làm việc cũng trên mười ba tiếng đồng hồ, sao có thể rảnh rỗi bồ bịch được, thật đáng ghét"

Diệp Tri Thu không biết nói về chủ đề đó như thế nào nên cô chỉ cười và đáp: "Đừng lo cho em, giờ em là kẻ thất nghiệp, không có việc gì phải lao tâm khổ tứ nữa".

"Thu Thu, hay là đến đây mấy ngày với anh, coi như là nghỉ ngơi, mà cũng để anh đỡ nhớ em."

Diệp Tri Thu ngập ngừng trả lời: "Không tiện lắm... nhà anh giờ đang có việc như thế...".

Nói đến việc nhà, Hứa Chí Hằng không biết nói sao, đành thở dài ngán ngẩm.

Diệp Tri Thu dịu dàng nói: "Anh đừng vội Chí Hằng, mọi việc sẽ qua cả thôi. Giờ phải tính xem chị dâu có thể đi đâu được, đi tìm chị ấy về rồi nói, cả nhà ngồi với nhau bàn bạc thế nào cũng tìm ra biện pháp giải quyết."

"Chị ấy còn mang theo đứa trẻ mới sáu tuổi nên khả năng lớn nhất là về nhà mẹ đẻ, nhưng khi gọi điện về đó thì người nhà họ đều lạnh nhạt nói là không thấy chị ấy đâu. Anh đã phái một nhân viên ngày mai tới đó, nếu chị ấy có ở đó thì sẽ đón về." Nói đến việc này, Hứa Chí Hằng lại thấy đau đầu, chị dâu anh bình thường rất hiền lành, nhưng lần này dẫn cháu anh đi biệt tăm biệt tích như thế thì quả là ngoài sức tưởng tượng của gia đình anh.

"Chí Hằng, đừng nghĩ nhiều như thế nữa, anh nghỉ sớm đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!