Khi Tăng Thành vào quán cà phê ở tầng một của khách sạn Shangri
-La thì thấy ngay Diệp Tri Thu đang ngồi một mình ở bàn gần cửa sổ.
Cô mặc áo sơ mi sọc nhỏ màu xanh sẫm, tóc kẹp phía sau, đang đọc cuốn Tạp trí Thời trang rất dày, trang trí bắt mắt, bên cạnh đặt một tách cà phê. Khuôn mặt tuy hơi gầy, nhưng dưới ánh đèn, có vẻ khí sắc tốt hơn mấy ngày trước. Cô lật đi lật lại các trang báo nhưng hình như không tập trung lắm, rõ ràng đang suy tư điều gì đó.
Tăng Thành đi đến chào cô: "Chảo em, Tri Thu".
Diệp Tri Thu ngẩng đầu ngạc nhiên rồi vội vàng đứng lên đáp: "Chào Tổng giám đốc Tăng".
Cô đến đây theo lời hẹn của ông chủ Thẩm Gia Hưng. Cô đến trước mười phút nhưng ông ta vẫn có thói quen đến muộn. Đương nhiên không dám giục ông ta nên trong lúc chờ đợi, cô gọi tách cà phê và xem cuốn tạp chí vừa mua bên đường. Cô dang thầm suy đoán xem Thẩm Gia Hưng muốn gì và chuẩn bị tâm lý cho cuộc nói chuyện. Cô không ngờ lại gặp Tăng Thành, sau lần cầu hôn đột ngột tuần trước, đây là lần đầu tiên hai người gặp lại.
Cô có chút bối rối, nhưng Tăng Thành lại tự nhiên như không.
"Sao chỉ có mình em ở đây?"
"Tổng giám đốc Thẩm hẹn tôi ra đây có việc, chắc cũng sắp tới nơi rồi."
Lúc này, có hai người ở bàn khác đi đến. Diệp Tri Thu nhận ra ngay cô gái xinh đẹp đi trước chính là người dẫn chương trình ở đài truyền hình địa phương
- Lý Tư Bích. Trước đây, năm nào Tố Mỹ cũng tài trợ cho chương trình của cô ta, thi thoảng cũng nhận lời làm MC cho các buổi hội nghị của Tố Mỹ. Có điều cô ta khá kiêu ngạo, ít khi để ý đến người khác.
Từ trước tới giờ luôn là bộ phận Kế hoạch thay cô ta sắp xếp lịch làm việc, vì thế Diệp Tri Thu chưa bao giờ làm việc trực tiếp với Tư Bích.
"Tổng giám đốc Tăng thật đúng giờ, chúng tôi cũng vừa mới tới." Lý tư Bích cười rồi nhẹ nhàng nói: "Chắc đây cũng là nhân viên của Tố Mỹ ạ? Nhìn mặt thấy quen quen".
"Diệp Tri Thu, tổng quản lý kinh doanh của Tín Hòa. Đây là Lý Tư Bích, tôi nghĩ không cần phải giới thiệu nữa. Còn đây là anh Ngô, phụ trách sản xuất bên đài truyền hình."
Lý Tư Bích "ồ" lên một tiếng rồi nhìn Diệp Tri Thu với vẻ hết sức tò mò nói: "Tổng quản lý Diệp được lên chức ở Tín Hòa à? Rất hân hạnh, chúng ta có thể trao đổi danh thiếp không?".
Diệp Tri Thu đưa danh thiếp cho cô ta và người đàn ông họ Ngô, khách sáo xin hai người chỉ giáo.
"Chúng tôi qua bên kia nói chuyện một chút. Tri Thu, chào cô nhé." Ba người đến ngồi bên chiếc bàn ở một góc khá xa.
Diệp Tri Thu vẫn cúi đầu đọc tạp chí. Bỗng cô ngẩng đầu lên, thấy Tăng Thành ngồi đối diện với Lưu Tư Bích. Cô ta đang nói gì đó, còn Tăng Thành hơi nghiêng đầu có vẻ rất tập trung lắng nghe, nhưng mấy ngón tay để trên thành ghế thì đang gõ nhịp. Làm việc ở Tố Mỹ sáu năm trời, sau khi thăng chức cũng được tham dự các hội nghị của công ty, cô thừa hiểu Tăng Thành thường không biểu hiện tâm trạng trên nét mặt, nhưng lại biểu hiện rõ qua động thái của các ngón tay.
Những ngón tay gõ nhịp chứng tỏ ông ta đang mất kiên nhẫn. Cô cũng không biết Lưu Tiểu Bích với nụ cười tươi tắn và tư thế ngồi duyên dáng kia đang nói gì mà khiến ông ta chán ngán đến vậy.
Cô nhìn về phía khác rồi cười thầm. Nói là làm việc ở Tố Mỹ, nhưng thực ra công việc đó cũng giống như dò đoán suy nghĩ của ông chủ như thế nào. Đúng là kính nể một người trong một thời gian dài mới có thể hiểu thấu được người đó. Suy nghĩ bất chợt này làm cô sợ đến mức vội vàng nhắc nhở bản thân nên nghĩ ngợi về việc chính của mình.
Cô ngồi một lúc lâu nữa thì Thẩm Gia Hưng mới chậm rãi đi vào. Ông ta bước vào thấy Tăng Thành nên qua đó chào hỏi trước rồi mới lại phía cô. Ông ta gọi tách trà xanh, sau đó vào thẳng vấn đề.
"Tiểu Diệp, cô nghĩ thế nào về tình hình Tín Hòa hiện nay?"
Diệp Tri Thu trầm tư một lúc rồi nói: "Chỉ có thể nói một cách thận trọng là lạc quan. Hiện nay sự cạnh tranh ngày càng khốc liệt, các thương hiệu ở thị trường nội địa đang có xu thế co hẹp lại. Cũng may là Tín Hòa có cơ sở tốt, các sản phẩm có ảnh hưởng tích cực tới thị trường ngoại địa. Vì thế, nhiệm vụ cấp thiết hiện nay là một mặt giữ vững thương hiệu sản phẩm, một mặt phát triển các đại lý ở những tỉnh khác".
"Tiểu Diệp, nếu chỉ đứng ở góc độ kinh doanh thì cô rất đúng. Có điều, những vấn đề mà tôi phải suy nghĩ không chỉ giới hạn ở góc độ đó. Hôm nay tôi gọi cô ra đây vì có một số lời không tiện nói ở công ty, Việc thứ nhất rất đơn giản, Hội chợ đặt hàng thời trang mùa hè này có thể vẫn theo chính sách cũ, nhưng đến Hội chợ đặt hàng thời trang mùa thu, hy vọng cô sẽ ủng hộ quyết định của tôi."
Diệp Tri Thu vốn chẳng có hứng thú với việc vuốt râu hùm, chỉ cố gắng làm tròn trách nhiệm để bảo đảm cuộc sống. Cô mỉm cười nói: "Tổng giám đốc Thẩm, Tín Hòa là việc kinh doanh của gia đình ông và của Tổng giám đốc Lưu, tôi chỉ là một nhân viên làm công ăn lương, tất cả những việc tôi làm chẳng qua là làm hết trách nhiệm được giao phó. Tôi nói hết những phán đoán của mình về thị trường với ông để ông tham khảo thêm thôi.
Nếu công ty có quyết định chính thức, tôi chỉ có nhiệm vụ có thể chấp hành, mà thực ra ông không cần phải thương lượng với tôi".
"Tiểu Diệp, cô làm tròn trách nhiệm là tốt. Tôi biết, Tổng giám đốc Lưu đưa cô về đây làm là có đề ra mục tiêu cuối năm cho cô, nhìn từ góc độ hoàn thành nhiệm vụ thì không thể nói là cô sai được. Nhưng đối với lĩnh vực thời trang ở khu vực này, không nói thì cô cũng rõ, lợi nhuận trong vòng hai năm trở lại đây luôn đứng ở mức thấp, chỉ có thể nói là xoay vòng vốn vẫn ổn định thôi.
Trước mắt Tín Hòa chưa thành Tập đoàn, bên công ty bất động sản và công ty thời trang vẫn hoạt động độc lập, có điều phát triển bên nào hơn thì không cần tôi nói nhiều cô cũng hiểu, bên bất động sản có tiềm năng hơn, cần phải nắm cơ hội ngay. Kế hoạch của tôi là, trong năm nay bên thời trang phải tập trung đầu tư tài chính cho bên bất động sản. Báo cáo của cô rất ngắn gọn rõ ràng, tôi rất hoan nghênh, bản thân tôi cũng đồng ý với ý kiến của cô. Nhưng đến mùa thu, tôi không muốn gặp những tranh cãi tương tự như vậy nữa."
Diệp Tri Thu im lặng, lời của Thẩm Gia Hưng rất rõ ràng, đến lúc đó nếu cô vẫn cương quyết chủ trương tập trung phát triển thời trang thì sẽ trở thành cái gai trong mắt ông ta. Hơn thế, cô chợt hiểu ra nguyên nhân tại sao trong vài năm trở lại đây Tín Hòa phát triển chậm như vậy. Ông chủ chỉ coi doanh nghiệp này là điểm hổ trợ tài chính chứ không có kế hoạch phát triển xa hơn, thế thì cô phải lo lắng vấn đề này làm gì nữa?
"Tôi hiểu ý ông, Tổng giám đốc Thẩm, tôi phụ trách kinh doanh, mục tiêu cuối năm của tôi cũng chính là mục tiêu của Tín Hòa, không thể mang lợi ích cá nhân hay lợi ích của bộ phận kinh doanh đặt lên trên lợi ích của công ty. Đối với những dị nghị trong chính sách kinh doanh, tôi vẫn có suy nghĩ từ góc độ phát triển công ty."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!