Từ khi đi làm, Diệp Tri Thu không cần đồng hồ báo thức, cô đã quen tỉnh giấc vào một thời gian nhất định. Cô mở mắt, nhìn vào những bông hoa đơn điệu trên tường nhà, rồi lại quay sang nhìn khuôn mặt đã quen thuộc bên cạnh. Hứa Chí Hằng thở đều đều và sâu, một cánh tay đang để trên eo cô. Giường của cô chỉ rộng một mét bốn mươi, theo lời của Hứa Chí Hằng thì hai người ngủ trên giường này chắc chắn không thể thỏa mái được, nhưng lại rất thích hợp cho những đôi đang yêu.
Tối qua uống quá nhiều, hình như hành động có vẻ buông tuồng quá, cô mơ hồ nghĩ lại, hai má nóng ran. Vòng tay anh ấm áp quá nên cô không nỡ động đậy, chỉ chăm chú nhìn anh, đôi mày rậm, cái miệng khi mỉm cười có nét tự tin lúc này đang hé mở, cằm vuông vức lún phún râu, khuôn mặt bình thản ấy khiến tâm trạng đang xao động của cô cũng trở nên thư thái.
Cô khẽ lách qua người anh, xuống khỏi giường, mới phát hiện quần áo của hai người vứt bừa bãi khắp sàn nhà. Cô không thể nhớ nổi đêm qua hai người đã quấn lấy nhau từ sofa lên giường như thế nào. Cô nhặt hết quần áo trên sàn nhà lên, sau đó nhẹ nhàng đi vào phòng tắm.
Nhìn thấy vết hôn trên cổ, mặt cô bỗng ửng đỏ. Cô chưa bao giờ có những phút giây cuồng nhiệt đến vậy, nhưng khi thấy sự nồng nhiệt của Hứa Chí Hằng, cô không thể kìm được lòng mình. Nghĩ lại cảnh tượng tối qua, thấy toàn thân nóng bừng, tim đập thình thịch, cô vội lấy khăn lau mặt, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Cô đánh răng, trang điểm nhanh chóng rồi lấy túi xách đi ra khỏi nhà.
Bên ngoài mưa đã tạnh nhưng trời vẫn còn rất âm u. Diệp Tri Thu gọi một chiếc taxi đến công ty, thấy Thẩm Tiểu Na cũng lái chiếc CRV Toyota màu trắng vào đến bãi đỗ xe. Ngay cả khi người bảo vệ chào, khuôn mặt cô ta vẫn hiện vẻ lạnh lùng. Cô đại tiểu thư này kịch liệt phản đối chuyện đi làm vào thứ Bảy, nên đừng nói đến chuyện cô ta đi làm đúng giờ. Thẩm Tiểu Na xuống xe chào Diệp Tri Thu, hai người cùng đi về phía văn phòng. "Chị Thu Thu, hôm qua tôi đã nói chuyện với mẹ rồi".
Diệp Tri Thu "ồ" lên một tiếng nhưng thực ra không quan tâm lắm.
"Tôi định hôm nay sẽ chính thức nói chuyện với bố, nhưng thấy khó có thể đưa ra lý do thuyết phục, vì thế chị phải giúp tôi."
Lúc này Diệp Tri Thu mới định thần lại, nghi ngờ nhìn cô ta: "Lẽ nào mẹ cô chưa nói rõ lý do với cô?"
"Khi tôi hỏi mẹ, có phải quyết định của bố làm khổ mẹ không, mẹ liền ôm lấy tôi khóc, sau đó bắt đầu ôn nghèo kể khổ, kể lể từ lúc mới bắt đầu đi bán quần áo." Thẩm Tiểu Na cười khổ: "Tôi cũng không biết vì sao bỗng nhiên mẹ lại như vậy, đến mức chẳng nói rõ được cái gì, nhưng mẹ đã quan tâm đến chuyện này như vậy, nhất định tôi sẽ giúp bà."
Diệp Tri Thu không ngờ một người ngày thường luôn nhanh trí như Lưu Ngọc Bình lại kích động đến vậy, nghĩ kỹ thì âu cũng do tình cảm mẹ con đã làm bà cảm động. Cô nói: "Thực ra lý do thì tôi đã nói hết từ hôm qua rồi, nếu cô muốn nói chuyện với Tổng giám đốc Thẩm, nhất định phải nhắc đến việc cần một chính sách tiêu thụ chắc chắn để làm ổn định đội ngũ đại lý, năm nay đối với Tín Hòa vấn đề này cực kỳ quan trọng".
Thực ra cô không thể nói gì nhiều, không biết tại sao Thầm Gia Hưng lại quyết định như vậy, nhu cầu của ông ta về tiền mặt bức thiết đến mức nào, kết quả đàm phán giữa những người trong gia đình họ ra sao, một tổng quản lý ăn lương quèn như cô nhúng tay vào thì thật là ngốc nghếch. Chẳng qua là do thói quen lo lắng và ý thức tự bảo vệ mình đã khiến cô làm như vậy.
Đang nói chuện thì Diệp Tri Thu có điện thoại, cô cầm lên xem, là điện thoại của Chí Hằng, cô xin lỗi Thầm Tiểu Na rồi vào phòng nghe điện thoại.
"Tỉnh dậy mà bóng người cũng chẳng thấy đâu, anh đang nghi ngờ có phải tối qua mình đã nằm mơ không đây", giọng của Hứa Chí Hằng pha chút hài hước khiến cô đỏ lựng mặt.
"Em phải đi làm". Cô nói khẽ.
"Ông chủ của em chẳng thương người chút nào cả, có lẽ anh phải đến Bộ Lao Động để kiện ông ấy mới được."
Diệp Tri Thu lắc đầu cười, nếu vào thời điểm khác chắc cô sẽ nghỉ làm, nằm trong vòng tay anh để hưởng thụ tiếp những giây phút tuyệt vời. Nhưng hôm qua ông chủ vừa tuyên bố chính sách đại lý mới có tính ảnh hưởng như thế, nếu hôm nay cô không đi làm thì bà chủ sẽ nghĩ ra những lòi nói đại loại như là: Đừng đập vỡ bát cơm của tôi."
"Thì thử lười nhác một ngày xem nào", giọng anh thật ấm áp. "Tin anh đi, em cần được nghỉ ngơi".
"Chẳng lẽ em lại đi nói với ông chủ là tối qua tôi ngủ quá ít nên hôm nay không đến được à?"
Hứa Chí Hằng nén cười: "Sau này nếu có nhân viên nào xin nghỉ với lý do ấm ớ như vậy thì anh sẽ hiểu ngay hàm ý trong đó, nhất quyết anh sẽ cho nhân viên ấy nghỉ ngay."
Mặt Diệp Tri Thu càng ửng đỏ, cảm ơn trời vì chỉ có một mình cô trong văn phòng.
"Hết giờ làm buổi chiều anh đến đón em nhé! Em đi ăn cơm cùng bạn anh luôn."
"Vâng!"
Ngắt điện thoại Hứa Chí Hằng mỉm cười, anh gối đầu lên cánh tay, nhìn lên trần nhà ngẫm nghĩ. Anh không ngờ một cô gái luôn bình tĩnh như Diệp Tri Thu mà cũng có lúc cuồng nhiệt đến vậy. Trước kia, cô chỉ đáp lại sự nhiệt tình của anh bằng sự bảo thủ pha chút ngượng ngùng không bao giờ chủ động. Nhưng đêm qua cô cuồng nhiệt, kích động đến mức anh không tưởng tượng nổi.
Lúc cao trào, anh cảm thấy như có những vòng khói tỏa bay mờ trước mắt, khuôn mặt luôn trầm tĩnh ấy trở nên xinh đẹp, gợi tình đến mức kinh ngạc.
Những phút ân ái ấy trôi qua trong mê đắm. Buổi sáng anh thức dậy, cô đã lặng lẽ đi làm từ khi nào rồi. Căn phòng như lại đâu vào đấy, quần áo của anh được vắt cẩn thận trên sofa. Đúng là một cô gái lý trí, cho dù say rượu, cho dù cuồng nhiệt cả đêm nhưng cũng không quên việc cần làm. Nghĩ đến đây, anh không khỏi chạnh lòng.
Dù không phải là người thích suy đoán nhưng anh không thể không suy nghĩ. Biểu hiện đêm qua của Diệp Tri Thu chắc chắn không phải là vô duyên vô cớ. Lúc mềm yếu, lúc hoang dại, lúc vui lúc buồn như vậy là do đám cưới của người tình cũ hay do lời cầu hôn của một kẻ si tình mà anh không biết mặt? Một cô gái luôn tự chủ trong mọi hoàn cảnh bỗng có thái độ như thế chắc chắn là có nguyên nhân nào đó.
Năm giờ chiều, Hứa Chí Hằng lái xe đến gần chỗ cô làm rồi đỗ lại bên đường, chỉ một lát sau đã thấy Diệp Tri Thu qua gương chiếu hậu. Cô mặc chiếc áo lụa thêu màu xanh thẫm một chiếc quần ống rộng màu trắng, trang điểm có vẻ tươi vui hơn ngày thường nhưng cái dáng đi ấy mang nét buồn bã. Cô đi đến gần nhưng nét mặt không để ý đến anh, lông mày hơi nhíu lại, chắc là trong lòng đang có tâm sự gì đây. Hứa Chí Hằng nghĩ anh chẳng bao giờ hiểu được hết những gì cô đang nghĩ, cho dù là sau cuộc ái ân mặn nồng tối qua.
Đúng là Diệp Tri Thu đang cảm thấy phiền muộn. Bốn giờ chiều, Lưu Ngọc Bình gọi điện thoại đến: "Tôi đã hẹn Tổng giám đốc Thẩm, ông ấy sẽ đến ngay. Tiểu Diệp, cô nói đúng, tôi nên bàn bạc trước với cô về chính sách bán hàng rồi mới quyết định. Lát nứa chúng ta sẽ bàn bạc với Tổng giám đốc Thẩm về vấn đề này, không thể làm lỡ Hội chợ đặt hàng tuần sau được".
Cô nghĩ, cuối cùng vẫn không thoát được, vẫn bị mắc vào chuyện riêng của ông bà chủ. Thẩm Gia Hưng đâu phải là người dễ thuyết phục, nếu không trong cuộc họp hôm qua ông ấy đã không tuyên bố chắc nịch như thế. Kỳ thực cô chuẩn bị cho tình huống xấu nhất, cả ngày hôm nay ngoài việc xử lý những công việc thường ngày, cô còn tranh thủ đánh giá ảnh hưởng có thể xảy ra, thậm chí dự đoán tình hình hoàn thành nhiệm vụ cuối năm. nhưng có lẽ Lưu Ngọc Bình sau khi suy nghĩ lại vẫn không dám mạo hiểm ra mặt.
Cũng may mà có sự chuẩn bị trước, cô nhanh chóng mở máy tính ra, chỉnh sửa lại nội dung của bản báo cáo đánh giá tình hình, sau đó đến văn phòng của Lưu Ngọc Bình. Thẩm Tiểu Na cũng đã có mặt ở đó, cô ta không nói câu nào mà chỉ hí hoáy với chiếc điện thoại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!