Chương 1: (Vô Đề)

Hứa Chí Hằng không thích kiểu thời tiết như thế này, bầu trời vừa âm u xám xịt vừa lạnh lẽo ẩm ướt, đôi lúc lại rắc xuống những bông tuyết nhỏ. Cứ thế kéo dài đến tận chục ngày, thậm chí nửa tháng cũng chẳng có một ngày nắng. Trên phố, người đi lại ai cũng so vai rụt cổ rảo bước về nhà. Nếu anh được quyền chọn lựa, anh ước ao lúc này đang ở phương Nam chan hòa ánh nắng, hoặc ở hẳn nơi tuyết phủ dày bất kể ngày đêm ở phương Bắc.

Anh đem tâm sự trên kể với bạn làm ăn của mình là Vu Mục Thành. Vu Mục Thành cười lớn: "Xin đừng, cậu đừng kêu ca những cái đó với tôi, tôi thích nơi này, tôi đã quen với kiểu khí hậu như thế này rồi. Đợi khi nào cậu thực hiện được mơ ước của mình, cứ ở những nơi đó lâu lâu một chút, trải qua một mùa đông rét cắt da cắt thịt dài dằng dặc và một mùa hè nóng như đổ lửa, lúc đó đưa ra kết luận cũng chưa muộn".

Hứa Chí Hằng "Hứ" một tiếng, trả lời: "Cậu đâu có thích nơi này, chẳng qua cậu thích ngôi nhà thì thích luôn cả con quạ đen đậu trên nóc nhà thôi".

Hai năm trước, Vu Mục Thành đến nơi này đầu tư khai thác, mở một công ty chuyên về các thiết bị kiểm tra điện với quy mô khá lớn. Bây giờ anh ta đã lập gia đình, vợ anh tên Tạ Nam, cũng là người tỉnh này, lời nói và cử chỉ tình cảm của họ với nhau cho thấy đây là một cuộc hôn nhân hạnh phúc. Thỉnh thoảng họ lại cùng về Chiết Giang để thăm bố mẹ và coi như đó là chuyến đi nghỉ ngơi thư giãn.

Khi nói về nơi đây, họ lại dùng một từ ngữ thân thiết là "về nhà", đúng là đã hoàn toàn thích ứng với nơi này rồi.

Hứa Chí Hằng hoàn toàn có thể lý giải được điều này. Vì gia đình nhà Vu Mục Thành và gia đình anh có mối quan hệ thân thiết từ lâu. Nhưng tổ tiên của Vu Mục Thành từ xa xưa sinh sống ở tỉnh Sơn Đông nên coi như là người phương Bắc. Còn anh đích thị là người phương Nam chính gốc. Khi lớn lên, anh đến Bắc Kinh học đại học, rồi đến Đại học Stanford của Mỹ để học thạc sĩ.

Nếu không phải vì hai gia đình hợp tác đầu tư mở một công ty chuyên về linh kiện ô tô ở đây, anh sẽ chẳng bao giờ đặt chân đến một nơi như thế này.

"Cậu đã tìm được căn nhà như ý chưa?"

"Cô thư ký đã tìm giúp tôi một căn hộ, tối nay tôi đi xem. Nghe cô ấy khen địa thế chỗ đó đẹp lắm, gần sông, mà nhà đã chỉnh trang nội thất ngon lành rồi."

Vu Mục Thành cười vui vẻ: "Cậu mà ở chỗ tôi thì hay biết mấy, được ngắm hồ, lại vừa yên tĩnh, thế mà cứ ương bướng đòi chuyển đi bằng được".

Hứa Chí Hằng cũng cười theo, anh hiện đang ở nhờ trong phòng khách của căn hộ nhiều phòng mà Vu Mục Thành mua trước khi cưới ở mãi ngoại ô thành phố. Nhưng anh thật sự cảm thấy ở chỗ đó không tiện lợi tẹo nào: "Sau này tôi sẽ chọn khu ngoại ô đó để dưỡng già, chứ bây giờ tôi còn tham lam với chốn phồn hoa đô hội lắm".

Lúc này hai người đứng cạnh cửa sổ, quan sát cảnh công nhân trong khu công nghiệp đang tiến hành những công đoạn cuối cùng của một ngày lao động.

"Sau này phải trông cậy cả vào cậu đấy, Chí Hằng ạ, chắc tôi sẽ phải bỏ thời gian nhiều hơn để quản lý Công ty Thiết bị kiểm tra điện Thành Đạt bên đó."

"Yên tâm đi, với công việc tôi không bao giờ tắc trách. Khỏi phải xem đồng hồ nữa, chắc cũng đến giờ cậu đi đón bà xã rồi chứ gì?"

"Tuyết rơi dày thế này, tôi không dám để cô ấy tự lái xe. Đợi lúc nữa đón cô ấy về rồi cả bọn cùng đi ăn nhé!"

Hứa Chí Hằng lắc đầu mỉm cười. Anh không biết anh chàng Vu Mục Thành lớn hơn anh hai tuổi này, tính tình vốn rất phóng khoáng mà từ lúc nào bỗng trở nên ấp a ấp úng như đàn bà ấy. Có lẽ tình yêu thật sự có ma lực cải tạo con người. Mà với Tạ Nam, anh cũng vô cùng quý mến tính cách dịu dàng và khéo léo của cô. Những lúc rảnh rỗi, anh hay hỏi thư ký của mình, "Liệu có phải các cô gái vùng này tính tình đều nết na hiền hậu không?".

Cô thư ký của anh tên là Lý Tinh, đích thực là người vùng này, đã lập gia đình, làm việc rất tháo vát và quyết đoán. Khi nghe anh hỏi vậy, cô phá lên cười sau đó nghiêm túc trả lời:

"Thực ra con gái vùng này nổi tiếng khắp nước là tính tình ghê gớm."

Anh nghĩ ngợi, vậy chỉ có thể cho rằng Vu Mục Thành đã gặp may. Còn với chính mình, anh cũng tự nhủ: Với loại con gái tính tình hung dữ thì chỉ có nước tránh xa.

Hai người đi xuống, mỗi người lên một chiếc xe. Vu Mục Thành đi xe BMW X5, Hứa Chí Hằng đi chiếc Porsche Cayenne mà gia đình mua cho khi anh đồng ý quản lý việc làm ăn của công ty, là loại xe việt dã rất phù hợp với kiểu thời tiết ở đây.

Trong bữa ăn, anh kể lại lời của thư ký Lý Tinh cho vợ chồng Vu Mục Thành nghe, hai người đều phá lên cười. Tạ Namcười nói: "Lý Tinh nói đúng một nửa, ý cô ấy muốn nói về con gái lớn lên ở thị trấn, rất tháo vát, nhưng về tính tình đúng là có nhiều người ghê gớm lắm".

Buổi tối, khi đi xem căn hộ, Hứa Chí Hằng đã hiểu ra rằng những lời mà cô thư ký nói quả là không ngoa tí nào.

Anh lái xe đến chỗ hẹn với Lý Tinh, đây là khu chung cư bên đại lộ Tân Giang, gồm nhiều tòa nhà cao tầng hợp thành, ở tầng dưới có dựng tấm biển Khu một – Tân Giang Hoa Viên. Người bảo vệ viết biển số xe của anh vào sổ rồi mở cửa. Anh đỗ xe và đi vào trong sảnh, không gian của sảnh thật rộng rãi, trần cao, trông cứ như sảnh lớn của khách sạn. Nhà của Lý Tinh cũng gần đây, nên cô đã đến đây đợi anh.

Hai người vào thang máy lên tầng mười sáu, nhấn chuông căn hộ 1601, lập tức có một cô gái trẻ ra mở cửa cho họ.

"Cô Diệp, tôi đưa sếp đến xem phòng."

"Cô Lý, mời vào", cô Diệp lịch sự cúi người mời.

Hứa Chí Hằng từ nhỏ đã sống trong giàu sang, nên anh cũng không quá ngạc nhiên với những đồ nội thất đắt tiền, nhưng vào trong căn phòng, anh vẫn có cảm giác choáng ngợp.

Căn phòng đang mở điều hòa, không khí thật ấm áp dễ chịu, diện tích không rộng lắm, chỉ khoảng gần một trăm mét vuông, gồm một phòng ngủ, một phòng đọc sách, một phòng khách, một nhà bếp, hai nhà vệ sinh và thêm một ban công xinh xắn ở phía Nam, hướng về dòng sông. 

Cách trang trí và bày biện đồ đạc cho thấy chủ nhân của căn phòng là người có gu thẩm mỹ tinh tế: nền nhà lát gỗ thẫm màu; giữa phòng khách là bộ ghế sofa màu xám, đẹp đẽ và thư thái; trên tường, phía sau bộ ghế sofa treo mấy bức tranh màu nước, tuy không phải là kiệt tác hội họa nhưng thoạt nhìn cũng biết đó không phải là những bức tranh vớ vẩn vẫn bán đầy ngoài đường, màu sắc cũng rất ăn nhập với đồ nội thất còn lại trong phòng.

Bên khung cửa sổ mở rộng đến tận nền nhà đặt một chiếc ghế mây với kiểu dáng trang nhã và mềm mại. Tường không trang trí cầu kỳ lộng lẫy mà chỉ dùng giấy dán tường với những họa tiết cây cối dưới ánh trăng mờ, tông màu vàng nhạt, trên đó có treo một chiếc ti vi tinh thể lỏng. Bên cạnh là chiếc kệ với kiểu dáng độc đáo, trên kệ bày vài đồ trang trí nhỏ xinh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!