Chương 47: gặp lại/nguy hiểm tới gần

Hi –Tuấn

–Đến sớm vậy? –Nó

–Hi đồ nè thay đi –Tuấn

–Thay gì?–Nó (Nó ngạc nhiên và có phần lo lắng)

–*đẩy nó vào Wc công cộng* Thì thay đi trong đó có tất cả đồ của con gái đó –Tuấn

–CÁI GÌ *hết sức ngạc nhiên*…Tôi…Tôi…Tôi là con trai mà sau mặc đồ con gái được tôi đâu phải là ái–Nó

–Vô phòng thay ngay thưa cô Nguyễn Ái Hân con gái cưng của ông trùm đá quý và…– Tuấn

–*ngắt lời* Sao cậu lại biết..? Thật sự cậu là ai? Nói–Nó

–Em thật sự không nhớ anh là ai sao? –Tuấn

–*nó vẫn đang suy nghĩ* –Nó

–Thôi vào thay đồ đi ra anh kể cho nghe –Tuấn

Nó vào phòng thay nhanh đồ rồi chạy ra để hỏi cho ra Tuấn là ai, đồ tuấn đưa cho nó là một chiếc quần Baggy màu xám, chiếc áo thun ba lỗ lững, một chiếc áo khoác lững cũng màu với quần và đôi giày thể thao, rồi chạy tót ra tra tấn Tuấn

–Rồi giờ thì nói mau cậu là ai ? –Nó

–Vẫn chưa, em định đi với bộ tóc giả này sao? –Tuấn

–Tóc giả ? Sao anh lại biết ngay cả bọn nó còn không biết sao anh lại.. –Nó

–Vì anh là thần hộ mệnh của em mà nên chuyện gì của em anh cũng biết *cười* –Tuấn

–Thần hộ mệnh..!!!!! Anh là… –Nó

–Vào đổi tóc đi rồi nói tiểu thư –Tuấn

–Nó vào bung tóc ra vội vã cột đuôi ngựa rồi chạy ra, chưa kiệp hỏi thì Tuấn dắt ta nó kéo lên xe Bus, khi vào chỗ thì :

–Nhận ra anh chưa ? –Tuấn

Nó vẫn còn hoài nghi, có một hình ảnh gì đó trong đầu của Nó và đặc biệt là cụm từ Thần hộ mệnh…

–Em còn nhớ không một câu chuyện khi mà một lần ba của nhỏ đó sau một chuyến đi công tác về thì nhận nuôi một cậu bẻ khoảng 6 tuổi, cậu bé đó khi về mọi thứ đều bỡ ngỡ, ba và mẹ của nhỏ luôn quan tâm cho cậu bé đó, đến mức nhỏ đó ghen tị và có ác cảm với cậu bé đó. Rồi một ngày đẹp trời nhỏ đó không thèm ăn cơm, không thèm uống nước,…để buộc ba nó bỏ cậu bé đó, trong thời gian ba nó đang suy nghĩ thì con nhỏ đó đi sao vườn, và bị té chảy cả máu chân nó định khóc thì cậu bé đó chạy lại ôm nó vào lòng rồi thổi vết thương cho cô bé kè cô bé lại gần hồ bơi để rửa về máu. Con bé dần cảm động trước cậu anh ngang hông này thì đột nhiên ba nó quyết định cho cậu bé này qua Singapore để học, nó hối hận vì đều đó nhưng mà với lòng tự cao tự đại của nó thì nó quyết định không xin cho anh ngang hông ở lại. –Tuấn

L–à anh.. –Nó

–Em nhớ rồi sao, anh tưởng em quên anh rồi chứ ! –Tuấn

–Nhưng sao anh lại ở đây? Còn việc học của anh thì sao? Năm nay anh học 12 mà sao lại chuyển vào đây rồi học 11? Sao anh lại biết em? –Nó (Nó tuông ra một tràng câu hỏi để hỏi Tuấn)

Ba em kêu anh về đây vì không yên tâm với tính cách của em. Trường anh đang được nghĩ, nếu có vô học cũng không sao anh có rất nhiều thằng bạn tốt mà *cười gian*, thì ba em sắp xếp anh học 11 để học chung với em. Khi anh vào trường anh cũng chẳng biết em đâu, đến sau này ba gửi hình em cho anh thì anh mới biết đó, bây giờ lớn đẹp gái quá chừng đâu có xấu như ngày xưa *cười to* –Tuấn

–Anh này..! Vậy anh có nói với ba chuyện em …–Nó

–Em không cần lo đâu nhiệm vụ của anh là bảo vệ em mà nên những chuyện đó làm sau anh có thể nói được chứ.. –Tuấn

Nó mĩm cười nhẹ nhàng, làm cho Tuấn thấy trái tim đập thật mạnh như muốn nhảy ra ngoài. Đang cảm thấy khó chịu với trái tim nó hỏi Tuấn :

–Anh có sao không? Anh bị gì à ? –Nó

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!