Chương 7: (Vô Đề)

Chap 7 :

Sáng hôm sau sân trường nhộn nhịp hẳn, Các học sinh bàn tán sôi nổi về chủ đề hôm qua.

Vác cái bộ mặt đằng đằng sát khí của mình vào trường hắn liếc nhìn mấy đứa con gái đang bàn tán sôi nổi nhất 1 cái " thiện cảm ". Yan&Yen nãy giờ đi cạnh hắn mà không dám hé nửa lời, chỉ quay sang nháy mắt với mấy nữ sinh đang điên đảo.

Nó bước chân vào lớp đã nhận thấy sự khác biệt rõ rệt hiện trên mặt mỗi người, không còn ồn ào, nhốn nháo như mọi ngày, liếc xuống chỗ hắn thì bắt ngay ánh mắt "yêu thương" thấy vậy nó chỉ nhếch mép cười khẩy kéo ghế ngồi xuống dõng dạc :

- Lớp trưởng lớp này là ai ?

- Cô là GVCN mà không biết sao còn hỏi ? – Sini khó chịu lên tiếng.

– Đúng ! tôi không biết vậy nên mới hỏi, nếu biết rồi thì chẳng phải tôi đang hỏi thừa à

- Nó nhìn Sini cười tươi.

- Làm GV mà không biết đến những điều đó thì cô lấy tư cách gì để dạy – Hs1

- Tôi cần biết sao ? – Nó nhướn mày rồi cười lớn – Từ lúc tôi vào lớp, lớp trưởng còn không ra mặt giới thiệu thành viên, cả lớp còn chả đứng lên chào giáo viên đến một lần , chẳng lẽ các bạn không biết đó là những điều cơ bản của một học sinh sao ?

- Nhưng cô chỉ bằng tuổi bọn tôi – Hs2

- Ồ, cái lí do mà các bạn coi thường giáo viên là đây sao ? – Nó vẫn cười tươi nhưng giọng thì đã có chút tức giận – Vậy thì các bạn cứ chờ đi, tôi sẽ chứng minh cho các bạn thấy năng lực của một cô giáo thực sự

- Nghiêm mặt nó lạnh lùng nói.

- Tôi có thể coi đó là một lời thách thức ??

- Sasa nhìn nó "ác cảm"

- Tùy thôi – Nói rồi nó lôi trong balo ra chiếc laptop đặt lên bàn – Con bầy giờ vào giờ học.

Cả lớp ngồi nhìn nó kì quặc.

Hiểu ý nó nói :

- Tôi sẽ dạy theo phương pháp của riêng mình , từ mai các bạn mỗi người chỉ cần đem một chiếc lap đi học, tôi chắc chắn Avip thì chẳng ai là không có thứ này phải không – Câu nói của nó có vẻ làm cả lớp có vẻ rất hào hứng.

Hắn ngồi im lặng từ đầu đến cuối, bây giờ mới lên tiếng – Cô lấy gì mà thay đổi cách học.

Quay mặt về hướng phát ra tiếng nói nó nhìn hắn cười ranh mãnh :

- Chà ! nhắc tôi mới nhớ, cậu còn nhớ điều kiện chứ.

Nói đến đây mặt hắn biến sắc khi nhơ lại lúc thua cuộc nên đi uống say khướt đế bây giờ đầu vẫn còn nhức nhối.

- Muốn gì – hắn nhìn nó lạnh giọng.

- haha, tôi mới nghĩ ra một điều – Nó cười lớn

- Từ hôm nay giờ học của tôi tất cả phải nghiêm túc nghe giảng, không được ngủ gật, làm việc riêng.

- Được – Hắn thẳng thắn nói ( dù sao cũng là người thua nên đành chịu ) – Còn 2 điều nữa !

- À hai điều đó khi nào tôi nghĩ ra sẽ nói – Nó nhìn quanh lớp rồi phán

- Và bây giờ thực hiện lời hứa đi.

Đúng như lời hứa, cả lớp ngồi học nghiêm túc, nó thì dạy như một giáo viên thực thụ. Chuông ra chơi cũng reo, mìm cười hài lòng nó nói – Vì hôm nay là ngày dạy đầu tiên nên tôi mời cả lớp xuống căng tin ăn uống, tôi khao.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!