Zina hé đôi mắt lim dim ngủ của mình ra khẽ chau mày khó chịu bới cánh tay đang tê cứng do bị một vật gì đó đè lên.
Cô bé " GIẬT Mình, hoảng hốt " – Là Sasa.
Sasa dụi đôi mắt ngái ngủ ngước mắt lên nhìn Zina đang run rẩy sợ sệt lên tiếng :
- Em dậy rồi sao, tí nữa là xuất viện được rồi.
- Ừ.. m ... Chị.... chị.... Sasa... chị vẫn chưa về sao ?
- Ừ, chị về thì ai chăm sóc em
- Sasa
-... Tại ... sao chị lại tốt... với... em vậy ạ ?
Sasa nhìn Zina cười hiền :
- Đừng sợ ! Đơn giản chỉ vì em là....... Zina, thôi đừng thắc mắc nữa chuẩn bị đi chúng ta sẽ về nhà, bama đang chờ đấy.
- Về... về nhà? Chúng ta ? Bama ? – Zina lắp bắp
- Ừm về với ngôi nhà .... của... chúng ta – Sasa
Mặc dù không hiểu gì nhưng Zina vẫn nghe theo lời của Sasa.
* Tại biệt thự Trần gia :
- Wow! Nhà chị đẹp thật đấy – Vừa bước xuống xe Zina không khỏi ngạc nhiên vởi vẻ hào nhoáng của nó liền thốt lên.
- Là nhà của chúng ta – Sasa cười xoa đầu Zina.
Bước vào nhà, ở đó có 2 người trung tuổi đang ngồi đấy 1ng đàn ông và 1ng phụ nữ xung quanh là những người làm, vừa thấy Sasa là cúi đầu lễ phép.
- Bama.. con đã đưa em trở về
- Sasa nhìn 2ng cười rạng rỡ.
- Cháu.... cháu... chào bác..
- Zina cúi đầu lắp bắp.
Hai người vẫn ngồi đó bất động, người phụ nữ mắt đã đỏ hoe, đứng dậy đi về phía Zina giọng nghẹn ngào :
- Là con sao ? Kim Nhã ?
- Dạ! Sao bác biết... tên cháu... ạ
- Zina
- Zina chào mừng con trở về
- Người đàn ông cũng đứng dậy đi về phía Zina giọng nói có chút xúc động, hạnh phúc – Chỉ có mình Zina là tròn mắt không hiểu chuyện gì sảy ra.
* * *
Một lúc sau ........
Khắp căn nhà hằng ngày là sự ảm đảm, lạnh lẽo, nay đã có những tiếng cười hạnh phúc, những tiếng nấc nghẹn ngào của sự đoàn tụ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!