Chương 12: (Vô Đề)

19h00 tại một căn biệt thự rộng lớn mang phong cách hiện đại, người đàn ông trung tuổi ngồi trên chiếc ghế gỗ được chạm khắc tinh xảo kế bên là một người phụ nữ trung niên, mặc dù đã có tuổi nhưng trên khuôn mặt bà vẫn còn giữ được nét thanh xuân, ngồi đối diện là 2 chàng trai :

- Ba à con không thể

- Yan lên tiếng, khuôn mặt cậu nhăn nhó đến khó coi.

- Tại sao ? – Ông Dương nghiêm nghị nhìn con trai.

- Con không có tình cảm với cô ta – Yan

- Bây giờ chưa có nhưng sau này sẽ có – Bà Dương nhẹ giọng.

- Không ! sẽ không bao giờ có – Cậu gắt lên.

- Con không có quyền quyết định – Ông nhìn Yan gằn giọng – Dương gia và Phùng gia đã kết giao từ lâu với lại đợt này hai gia đình sẽ hợp tác làm ăn , tiểu thư bên đó thì hiền lành, nết na có gì không tương xứng.

- Không hợp tác cũng có sao đâu – Yan bất mãn.

- Con nói gì ? – Ông nhìn Yan – Ta đã quyết rồi, con không làm cũng phải làm.

- Như vậy chẳng khác nào lấy con ra làm mối giao dịch cả

- Cậu bức xúc.

- Cứ vậy đi, không nói nhiều

- Ông quay qua nhìn Yen và Yan - 20h gia đình ta có hẹn với bên thông gia đấy, 2 đứa lên chuẩn bị đi

Ngậm ngùi quay lưng bước đi, cậu quyết sẽ lấy lại công lí.

* Tại khách sạn Sumer ( khách sạn thuộc tập đoàn Dương Thịnh )

Ngồi trong phòng vip, mặt Yan lạnh như tiền, ngồi im lặng mặc cho bama với Yen đang trò chuyện vui vẻ.

Cửa phòng bật mở, bước vào là một người đàn ông trung tuổi khoác tay một cô gái có mái tóc vàng xoăn nhẹ, nhìn cũng "vừa mắt" , nhỏ mặc một chiếc váy đỏ đến đầu gối giữa eo thắt một chiếc nơ hồng lớn nhìn nổi bật đến "chói lóa".

Ông Phùng bước đến bắt tay chào hỏi Dương Thịnh, cô gái đứng bên tỏ ra lễ phép, ngoan hiền cúi đầu chào ông, giọng nói nhỏ nhẹ :

- Dạ cháu chào 2 bác và 2 anh ạ.

- Ừ chào cháu – Ông cười xòa hất tay Yan với Yen, thấy vậy hai người cũng cúi đầu chào đáp lễ.

- Đây là Nhật Khải con trai lớn của ta , còn đây là Nhật Nam em trai Nhật Khải – Dương Thịnh.

- Dạ vâng – Nhỏ cúi đầu "e thẹn" – Chào anh em là Tiểu Phương cứ gọi là Ji cho thân thiết cũng được ạ.

- Đừng gọi tôi là anh, bằng tuổi nhau thôi

- Yan chau mày khó chịu vì cái giọng nói có gì đó "giả tạo" của nhỏ.

- Dạ, em....à... mình... mình xin lỗi – Ji.

- Nhật Khải – Ông Thịnh gằn giọng – Ta xin lỗi nó là vậy đấy cháu thông cảm.

- Dạ không sao ạ

- Ji.

- Thôi ngồi xuống hết đi nào mọi người, đừng đứng nữa, ngồi xuống vừa ăn vừa bàn chuyện – Bà Dương mỉm cười dịu dàng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!