Chương 10: Quá Khứ của Rana

( Ở chap này các lời thoại đều bằng tiếng Anh nhé )

Lúc sang nước ngoài nó còn khá nhỏ, Vì thế nó rất hận bama mình mặc dù biết họ có nỗi khổ riêng nên nó đã tự tạo ình một cái vỏ bọc băng giá, lạnh lẽo một lần khi đang lang thang trên đường vào buổi tối nó đụng độ bọn du côn đang say sỉn. Vì lúc đó nó còn nhỏ nên không thể đánh lại bọn chúng, trong lúc tưởng chừng như sẽ không sống nổi thì một cậu bé xuất hiện, cậu ấy rất đẹp, nếu sau này lớn chắc chắn sẽ là một "mĩ nam" – Nó nghĩ.

Thấy một thằng nhỏ mà dám chen ngang tên đầu đàn quát lớn :

- Mày muốn chết cùng con nhỏ đó à.

- Đánh một đứa trẻ con ??? Đúng là lũ hèn.

-Gì ?? Mày dám ? – Nói rồi cả lũ đó như điên lên xông lại chỗ cậu bé " DŨNG CẢM"

Nhưng nào ngờ lũ đó lên đến đâu thì ôm đất đến đấy chỉ một lúc sau cả lũ đã "chết lâm sàn".

Cậu phủi tay như sờ vào dơ bẩn lắm tiến lại phía nó mặt đang không cảm xúc nhìn lũ du côn.

Jon đưa bàn tay mình ra ý muốn kéo nó dậy nhưng nó không bén mảng gì đến ân nhân ngồi thẳng dậy và..... Bước đi.

- Này cô bé ! – Nói rồi Jon chạy lên mỉm cười với nó – Cậu không sao chứ.

Nó không nói gì coi cậu như không có và tiếp tục bước đi.

Jon không hiểu sao nhưng lại rất muốn đi theo và bảo vệ cho nó ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy. Cứ vậy cậu lặng lẽ dõi theo bóng hình nhỏ nhắn phía trước.

Nó cảm thấy bực mình vì có kẻ cứ lẽo đẽo theo mình, quay mặt lại nhìn kẻ to gan đó nó lạnh giọng :

- Theo tôi ???

- Tôi đi theo để bảo vệ cậu – Jon gãi đầu ấp úng.

- Không cần ! – Nó nói rồi quay mặt đi tiếp – Về đi.

- Này tôi không có nhà – cậu gọi với theo rồi chạy lên ngang bằng nó – Tôi là trẻ lang thang.

Nó dừng bước quay sang nhìn Jon từ trên xuống 1 chiếc áo phông trắng khoác ngoài là gile đen, quần âu , khuôn mặt sáng sủa chẳng có một chút gì giống trẻ lang thang , nhìn là biết hẳn cũng là một thiếu gia.

Nhếch môi nó nghĩ " Nói dối mà không chớp mắt giỏi thật"

- Vậy giờ theo tôi à ?

- Nó

- Ừm cậu ình ở nhờ một hôm nhé – Jon nhìn nó với ánh mắt long lanh .

Thực ra hôm nay cậu trốn đám vệ sĩ đi chơi và không muốn về nhà chút nào cả đang đi dạo thì thấy nó bị bắt nạt nên ra tay giúp đỡ và cái ý nghĩa ở nhờ cũng chỉ vừa mới lóe lên.

- Tôi ở một mình – Nó.

- Hả ??? Vậy à hihi – Jon cười xòa – Vậy cũng là trẻ lang thang giống tôi sao.

- Hừ

- Nó hừ nhẹ rồi đi tiếp mặc kệ cái tên rắc rối phía sau.

- Tên tôi là Jon Kata còn cậu ? Mà cậu bao nhiêu tuổi thế ?

- Rana – 11

- Ồ vậy chúng ta bằng tuổi nhau à ? hihi

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!