Chương 1: (Vô Đề)

Sáng sớm , ánh nắng ban mai hắt qua khung cửa sổ của ngôi biệt được thiết kế theo phong cách tân cổ điển lãngmạngđậm chất châu âu chiếu rọi vào căn phòng nơi một thiên thần còn đang chìm vào giấc ngủ . Khẽ nhíu mày , nó ngồi dậy vươn vai vài cái rồi dụi dụi đôi mắt ngái ngủ, lười biếng mở đôi mắt ra khẽ nói " Good Morning " . Bước xuống giường bằng đôi chân trần nó nhẹ nhàng bước vào làm VSCN .

15p sau bước ra bây giờ là một mĩ nhân tuyệt sắc , mái tóc ngắn chấm rai , đôi mắt màu xanh ngọc huyền bí , nước da trắng mịn như tuyết, đôi môi anh đào mỏng manh . Nó khoác trên mình chiếc áo phông đen in hình đầu lâu, quần jean rách phủi bụi nhìn nó bây giờ cực kì cá tính khác hẳn với lúc ngủ . Ngắm mình trong gương nó khẽ nhếch mép hài lòng . Bước xuống cầu thang nơi những người làm đã dậy từ sớm mỗi người một công việc đang chăm chỉ dọn dẹp thấy nó tất cả đều cúi đầu kính trọng :

- " Tiểu thư "

Khẽ nhíu mày khó chịu nó lên tiếng :

- Mọi người không cần lễ phép vậy đâu ạ, cứ làm việc của mình đi.

Tiến lại phía một cô giúp việc trung tuổi đang cặm cụi lao dọn nó cất tiếng :

- Bama cháu dậy chưa ??

- Dạ ! lão gia và phu nhân đang ở ngoài vườn dùng trà ạ .

Nghe xong nó lao vù xuống cầu thang với tốc độ ánh sáng làm mọi người thất thần " chạy nhanh thế @@ "

Bên bàn trà lúc này hai người 1 nam 1 nữ trung tuổi . Người phụ nữ trẻ đẹp khuôn mặt cũng như dáng người của bà nhìn vào chẳng ai nghĩ bà đã gần 40t mà chỉ nghĩ tầm tuổi gần 30 , chắc chắn lúc còn là thiếu nữ bà phải là một đệ nhất mĩ nhân . Người đàn ông ngồi bên cạch bà cũng vậy mặc dù đã 40t nhưng ông vẫn giữ được nét trẻ trung , phong độ . Hai người ngồi cạnh nhau nói cười rất vui vẻ .

- Gút mo ning bama . hehe – Vừa thấy bama nó liền nhảy chân sáo chất giọng trong trẻo lánh lót .

- Sao hôm nay dậy sớm vậy con gái – hai người nhìn nó cười gian.

- hơ.. hơ.. con gái bama lúc nào mà chẳng dậy sớm – nó lè lười

- haha dậy sớm của con là lúc ăn trưa à – người phụ nữ cười lớn.

-hừ không nói với mẹ nữa – nó chu môi đáng yêu vờ giận – hix con về Việt Nam đã hai ngày nay rồi mà chẳng có chỗ nào để quậy cả , hừ .

- Cô lúc nào cũng thế , chỉ quậy là giỏi thôi – mẹ nó trách yêu – đi du học 7 năm rồi mà cái tính cách trả khác xưa là mấy.

- hihi, con tốt nghiệp loại giỏi rồi đấy nha, con lớn hơn , cao hơn, thông minh hơn và.... xinh gái hơn nữa nhé – nó vênh mặt đắc ý.

-thôi đủ rồi – ba nó nãy giờ nghe 2mecon nó nói chỉ mỉm cười im lặng – mai con đi học đi .

- Hả ??? ĐI HỌC Ạ

- nó trợn mắt vặn volum hết mức – con có bằng đại học rồi đấy ạ.

- con kêu chán thì đi học cho vui cũng có sao đâu – mẹ nó giải thích.

- hừm – chống cằm suy nghĩ "tưng" một bóng đèn phát sáng nó cười ranh mãnh – ok ạ , nhưng con không đi học đâu mà con muốn ....

- Muốn gì – ba nó nhíu mày – chắc lại nghĩ ra trò quậy phá gì hả ??

- hehe , con không có quậy đâu , sao bama cứ nghĩ sai về con vậy nhỉ

- nó lè lười

- hừm , chẳng lẽ cô quên cái LỊCH SỬlúc đi học của mình rồi à – mẹ nó kéo dài chữ "lịch sử "

- á , mẹ à thôi con nhớ rồi mà – nhanh như cắt nó chạy lại bịt miệng mẹ , mỗi lần nhắc đến chứ "lịch sử đi học" là y như rằng mẹ nó ngồi vài tiếng để kể lại lịch sử của nó :))

- Nhớ rồi thì bây nói thứ con muốn đi , không muốn đi học thì muốn gì hả ? – ba nó chen vào ( cũng sợ mẹ nó bắt ngồi nghe lịch sử đey mà , hey =_= )

- Con không muốn đi học , con muốn ....

- nó ậm ừ rồi thét toáng lên – con muốn dạy học cơ .

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!