Thất Tịch sắp đến, Thẩm Chu Ý gọi cho tôi, nói năm nay cô ấy sẽ dành thời gian cho Trần Trác Diên.
Tôi chỉ mỉm cười, nói "chúc mừng".
Sau đó tôi nhận được tin nhắn của Thẩm Ngạn, anh nói hôm nay phải tăng ca.
Tôi thở phào, không hề bất ngờ. Tôi gọi lại cho anh, nhẹ giọng dặn dò.
"Anh chú ý sức khỏe nhé. Em ở nhà đợi anh."
Cúp máy xong, tôi ngồi một mình trên sofa, nhìn căn phòng trống trải, chỉ còn tiếng đồng hồ tích tắc.
Đêm nay anh sẽ ở cùng ai.
Cùng những vì sao trên trời, hay cùng những thứ tăm tối dưới mặt đất mang lại cảm giác tội lỗi nhưng k*ch th*ch.
Tôi nhắm mắt lại, lặng lẽ tưởng tượng.
Tôi đã làm việc này vô số lần.
Như một con côn trùng ẩn trong bóng tối, quan sát rồi suy đoán.
Đột nhiên trong đầu tôi lóe lên một ý nghĩ kỳ lạ.
Nó lớn dần, như tiếng chuông vang liên tục trong đầu.
Tôi như nghe thấy tiếng gọi của số mệnh.
Là hôm nay.
Tôi bật cười.
Tôi nghĩ tôi đã hiểu cô ấy đủ rõ rồi.
Những nỗ lực của tôi sẽ không vô ích.
Tôi thay bộ váy đẹp nhất, trang điểm cẩn thận, chọn một chai rượu ngon chưa mở trong tủ rồi rời khỏi nhà.
Trong đêm dành riêng cho người yêu, tôi chạy thẳng về công ty, gõ cửa văn phòng sếp.
Trần Trác Diên là kiểu người nghiện công việc, không có việc gì gấp thì gần như luôn ở công ty.
Quả nhiên một lúc sau đã có người ra mở cửa.
Tôi ngẩng đầu, nhìn khuôn mặt mệt mỏi của anh rồi mỉm cười: "Thẩm Chu Ý không ở cùng anh sao, hôm nay là lễ tình nhân mà."
Anh không đáp, chỉ khẽ thở dài một hơi.
Có lẽ anh cũng đang chờ một câu trả lời rõ ràng.
Cuối cùng anh vẫn là người mở lời trước: "Em định làm gì vậy."
Tôi mở điện thoại, nhìn bản đồ với chấm xanh đang hiện lên.
"Em nghĩ em biết cô ấy đang ở đâu. Em chỉ muốn hỏi anh có muốn đi cùng em không."
Tôi đã bật sẵn tính năng chia sẻ vị trí của Thẩm Ngạn.
Trên bản đồ, anh ấy đúng là đang ở tòa nhà văn phòng, nhưng trực giác tôi nói rằng bên cạnh anh chắc chắn còn có người khác.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!